Chap 53: *. Nhập dạ (7)
Chẳng qua hiển nhiên Ôn Kiểu sẽ không buông tha cho bản thân mình.
Dưới ánh mắt thoáng kinh ngạc của Khấu Tinh Hoa, cậu ta bắt đầu khóc sụt sùi và nghẹn ngào nói Hạ Thanh bôi nhọ cậu ta, cố ý nói vậy làm nhục cậu ta. Khấu Tinh Hoa bị nước mắt cậu ta làm cho mất khả năng suy nghĩ, lập tức quên hết mọi nghi ngờ, chỉ còn biết dịu dàng đi dỗ cậu ta.
Chẳng qua những người bị quỷ ám như hắn là số ít, đa số mọi người đều âm thầm đánh giá vị 'quý nhân' với tâm thái hóng chuyện.
Hoàng Thất cứ thi thoảng lại quay đầu nhìn Ôn Kiểu đang khóc lê hoa đái vũ, sau đó quay sang ngập ngừng ngắc ngứ với Hạ Thanh. Hạ Thanh xụ miệng: "Không biết có nên nói không thì đừng nói. Chung quy ngươi chỉ cần biết, ta với cậu ta bát tự xung khắc là được."
Hoàng Thất: "... Ồ, được."
Nói xong hắn lại lặng lẽ nhìn Hạ Thanh cái nữa, phát hiện đỉnh đầu Hạ Thanh có mấy cọng tóc nhổng lên, ánh mắt đầy nôn nóng, thật sự trông như gặp ma quỷ.
Hoàng Thất cũng không ngờ cậu áo hồng phía đối diện thốt ra mấy lời lẽ vô cùng chướng tai mà Hạ Thanh chỉ phản ứng hời hợt, nhưng có lẽ đó vốn là tính cách của cậu. Hoàng Thất nghĩ đến hình ảnh Hạ Thanh gặm kẹo đứng trong mảng sáng tối giao hòa trên bậc thang và lạnh nhạt nhìn xuống vừa rồi, đáy lòng không khỏi phát run.
Hắn chợt cảm thấy kính nể- chẳng lẽ ở bên tiên nhân lâu ngày cũng sẽ nhiễm được Thần tính?
Khi trời sẩm tối, thuyền cập bến hoàng lăng nước Lương.
Sách cổ gọi nơi này là đất yêu tà, tiến lại gần màu nước cũng đậm hơn, Hạ Thanh lấy làm lạ nên còn duỗi tay sờ thử. Nước đen sền sệt giống đã tích tụ vô vàn chất bẩn, hình như còn có cả sâu bọ trượt qua muốn chui vào da cậu để rồi bị hồn kiếm dọa sợ, ré lên rồi bỏ chạy.
Cửa động Xuân Thương chật hẹp mà chất đầy đá sắc gập ghềnh, chỉ có thể đổi sang ngồi bè gỗ tiến vào bên trong.
Dĩ nhiên Ôn Kiểu được chăm chút bên cạnh Khấu Tinh Hoa tít tận hàng đầu.
Hạ Thanh theo mọi người xuống thuyền xong thì không muốn đi chung với họ nữa, kỳ thực cậu không thích chỗ náo nhiệt đông người. Lâu Quan Tuyết vốn định lội nước, song suy xét đến Hạ Thanh hiện giờ không có tu vi nên hắn chọn một tấm gỗ gần mục, để cả hai trôi cuối đoàn người.
"Ngươi không thấy ta đang làm gánh nặng cho ngươi à? Nhỡ họ tìm được hạt châu trước chúng ta thì sao?"
Một câu 'Chẳng bằng ngươi cởi dây cho ta' Hạ Thanh còn chưa kịp nói ra, Lâu Quan Tuyết đã trả lời chặn họng, giọng rất thản nhiên: "Vậy thì giết hết bọn họ."
"..." Hạ Thanh nghẹn họng hồi lâu, nói: "Ồ, vậy thì ngươi nhất định phải tìm ra trước bọn họ rồi."
Lối vào hoàng lăng ngã ba ngã bảy, Lâu Quan Tuyết chọn con đường ngoài cùng bên trái.
Hạ Thanh không biết gì về nơi này nên dứt khoát ngắm phong cảnh luôn. Trong động tối om, nguồn sáng duy nhất chỉ có một đóa hoa đỏ thẫm sinh trưởng trong vùng nước đen nhánh.
Bình luận