Chap 52: *. Nhập dạ (6)
Tuy nhiên gặp phải Ôn Kiểu vẫn là chuyện Hạ Thanh không nghĩ đến. Tưởng cậu ta hết lòng leo giường rồi khóc lóc không muốn rời cung, cầu xin Phó Trường Sinh ở lại chăm sóc cậu ta chứ? Sao bây giờ lại đổi ý, còn dính dáng đến phái Huyền Vân?
Hạ Thanh ngẫm nghĩ chốc lát, cho rằng mình cũng có thể đoán được nguyên nhân đại khái.
Hiện giờ Lâu Quan Tuyết rời khỏi Lăng Quang, biệt vô âm tín, Ôn Kiểu không có đối tượng để quyến rũ trong khi thân phận thuần giao của cậu ta sẽ đem lại điềm gở nếu bại lộ giữa hoàng cung, xuất cung là lựa chọn chính xác nhất.
Ôn Kiểu ngoan ngoãn đi theo minh chủ lên lầu. Y phục cậu ta trắng hồng trong trẻo mà rực rỡ, đôi mắt đen láy như nai con trong rừng, có lẽ mỗi người gặp cậu ta đều sẽ bị vẻ hồn nhiên ngây thơ ấy hớp trọn hồn vía.
Minh chủ cũng vậy, cũng bị ánh nhìn yêu kiều của cậu ta làm cho rung động, giọng dịu dàng hơn: "Chắc hẳn tối mai là đến hoàng lăng nước Lương rồi, đêm nay tiểu công tử cứ nghỉ ngơi cho khỏe, có cần gì cứ nói với ta."
Lúm đồng tiền thoáng hiện lên trên mặt Ôn Kiểu, cậu ta nhẹ nhàng nói: "Ừm, cảm ơn tiên sinh. Có điều sao ta lại cảm giác mọi người đều căng thẳng thế tiên sinh?"
Minh chủ thở dài: "Tiểu công tử có điều chưa biết, động Xuân Thương trong sách cổ chính là đất yêu tà, sau khi được vua nước Lương nhìn trúng phong thủy chọn làm hoàng lăng, mỗi lần hạ quan, đều chết rất nhiều người. Nghe nói bên trong độc trùng chướng khí tràn lan, nguy hiểm chồng chất." Nói đến đây, hắn không thể không chửi vua nước Lương ngu xuẩn một lời, lập nơi này làm lăng mộ, mất nước cũng là chuyện thường tình.
Ôn Kiểu chớp chớp mắt, cố làm vẻ ngây thơ hỏi: "Thật sự đáng sợ vậy ư."
Minh chủ: "Đúng là vậy. Nhưng tiểu công tử đừng sợ, khi đó ngài chỉ cần nấp sau chúng ta là được."
Ôn Kiểu cười nói: "Được."
Trong lòng cậu ta vừa ngạo mạn vừa khinh thường.
Sinh thời mẹ cậu ta dựng mộ, ngày hạ quan, còn dắt tay cậu ta vào hoàng lăng quan sát từng nơi, từ cửa hang đến mộ thất, đường thủy đường bộ, mỗi một bước chân, mỗi một cơ quan cậu ta đều nhớ rõ.
Nhưng Ôn Kiểu sẽ không nói mình là hoàng tử nước Lương, thân phận ấy hiện giờ sẽ chỉ mang đến cho cậu ta nhục nhã.
Cậu ta muốn giả vờ ra vẻ không biết gì cả, sau đó thể hiện tài hoa trước mặt Khấu Tinh Hoa.
Chờ cho Ôn Kiểu vào phòng, Hạ Thanh mới dời mắt.
Lần đầu trông thấy Ôn Kiểu, thứ Hạ Thanh để ý đầu tiên chính là nốt ruồi son trên ấn đường cậu ta, bây giờ vẫn vậy.
Vị trí nốt ruồi không đổi, nhưng hương sắc lại nổi bật hơn, hình dạng cũng rõ nét hơn.
Ngày gặp gỡ ở dục trì, nốt ruồi trên ấn đường Ôn Kiểu chỉ là một điểm đỏ nhỏ như không, bây giờ đã dài hơn, không giống một nốt ruồi nữa mà giống một vệt được quẹt đại bằng mực đỏ, đồng thời cũng xinh đẹp và yêu ma như một vết thương rỉ máu.
Bình luận