Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 49: *. Nhập dạ (3)

Buổi đêm, thành Thượng Kinh nổi trận mưa giông.

Nơi này từng diễn ra một cuộc đại tàn sát khiến cho hơi nước bốc lên dường như cũng phơn phớt màu máu ẩm. 

Hạ Thanh không khỏe nên chẳng buồn ra cửa, cậu thắp một ngọn đèn rồi thoi thóp tựa lên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Dù sao Thượng Kinh cũng từng là thủ đô một nước, vẻ sầm uất năm xưa không giảm, đèn đuốc trên đình đài lầu các mờ mờ tỏ tỏ trong làn mưa bụi lất phất bay.

Lâu Quan Tuyết tiến vào, thấy bóng dáng thiếu niên dịu dàng giữa quầng nến mơ màng, ở cậu toát lên cái sự tĩnh lặng từ bản chất như thể chỉ mới liếc nhìn đã có thể trút bỏ hết thảy cuồng bạo đẫm máu từ sâu thẳm linh hồn.

Lúc này trên phố không một bóng người, Hạ Thanh ngồi bâng quơ đếm hạt mưa nhỏ xuống từ trên mái hiên, trong đó có một giọt bị gió lùa, ngả nghiêng ngã vào mắt cậu. Cậu giật bắn mình, lầm bầm một tiếng rồi vội vàng luống cuống che mắt, ống tay áo rủ xuống, để lộ cổ tay nhỏ gầy yếu ớt.

Lâu Quan Tuyết dời mắt, tiện tay đóng cửa.

Hạ Thanh nghe thấy tiếng động thì lập tức xoay người, ngạc nhiên hỏi: "Ngươi về rồi?"

Lâu Quan Tuyết đáp một tiếng "ừ".

Nhìn hắn trở lại từ giữa màn mưa mà quần áo tóc tai đều khô ráo, Hạ Thanh thầm kinh hãi trong lòng. Cậu tò mò chuyện gì cũng hỏi thẳng đối phương: "Ta nhớ ngươi không mang ô mà, sao trông không giống vừa dầm mưa về vậy?" Lần trước cậu mắc mưa một cái là ốm suốt ba ngày cơ đấy.

Vạt áo tuyết lướt trên nền đất, hắn ngồi xuống đối diện với cậu, thuận miệng trả lời: "Một ngày không gặp, ngươi chỉ muốn hỏi ta điều này?"

Hạ Thanh: "Dĩ nhiên không phải." Cậu hơi ngẩn người, đoạn nói: "Sau khi làng bị đốt, Linh Tê thế nào rồi?"

Lâu Quan Tuyết: "Yên tâm, Tiết Phù Quang sẽ sớm đến đón thằng nhóc."

Hạ Thanh lặng lẽ thở phào, rồi lại nhìn hắn, hỏi: "Ngươi đi đâu mà đi lâu thế? Mà ngươi bảo tiểu nhị trông ta uống gì vậy, uống ghê khiếp... ngươi không hạ độc ta đấy chứ?"

Lâu Quan Tuyết cười khẽ: "Đúng vậy, rất thông minh, không ngờ thế mà cũng bị ngươi đoán được."

Hạ Thanh xụ miệng: "Nói tiếng người."

Lâu Quan Tuyết nhìn cậu, thờ ơ nói: "Ngươi nghi ngờ ta hạ độc mà vẫn uống?"

Hạ Thanh nghẹn họng, nghiêm túc nói: "Ta đoán dù ngươi có hạ độc thì chắc cũng không phải độc chết người gì. Suy cho cùng ngươi có muốn hại ta cũng không cần phiền phức thế."

Lâu Quan Tuyết yên lặng nhìn cậu rất lâu, sau đó trầm giọng cười mấy tiếng, lười biếng nói: "Quả thực không chết người. Ngươi có muốn thử đoán xem là độc gì không?"

Còn đoán cái gì nữa, thái độ Lâu Quan Tuyết thế này rõ ràng là đang đùa bỡn cậu. Như vậy xem ra không phải độc rồi, hẳn phải là thuốc, tuy nhiên thuốc gì vị đáng sợ thế nhỉ, tuyệt đối có vấn đề.

Nhưng Hạ Thanh cũng không muốn hỏi, cậu ngượng ngùng lảng sang chuyện khác: "Ừm, vậy hôm nay ngươi đã làm gì?"

Lâu Quan Tuyết lại chẳng thuận theo cậu, ngón tay thon dài gõ nhịp lên bàn: "Chủ đề tự ngươi khơi mào, không đáp được lại muốn tảng lờ lấy lệ với ta?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...