Chap 42: *. Nhân gian (4)
Cơm nước xong xuôi Hạ Thanh cầm chiếc lá đi tìm Tiết Phù Quang. Dọc đường gặp kha khá người trong thôn, cậu phát hiện đa số người dân nơi này đều là giao nhân, dấu hiệu rõ ràng nhất là vành tai bán trong suốt, hơn nữa những giao nhân này gần như không hề kinh ngạc khi nhìn thấy một gương mặt mới, không sợ hãi tự ti như các giao nhân trong thành Lăng Quang mà trái lại còn chào hỏi cậu rất nhiệt tình.
Hạ Thanh cầm lá cây, chậm rãi gật đầu với họ, bắt đầu hoài nghi liệu đây có phải chốn đào nguyên Tiết Phù Quang sáng tạo ra, chuyên dùng thu nhận giao nhân đáng thương nàng gặp được bên ngoài hay không.
Mà câu hỏi này cậu cũng không tính giữ lại trong lòng, cậu im lặng quan sát căn phòng lạnh tanh của nàng, nói: "Tiết sư tỷ, giao nhân trong thôn đều do tỷ cứu về à?"
Trên bàn đặt con thoi, kim chỉ, kéo và thảo dược phơi khô.
Tiết Phù Quang ngồi trước bàn, bàn tay gầy trơ xương cầm kim xâu qua từng phiến lá.
Cửa sổ chỉ hé ra một khe nhỏ nên ánh sáng trong phòng rất tù mù.
Nàng lắc đầu, giọng nói khàn khàn: "Không phải. Họ là do đệ tử phái Thượng Thanh cứu về."
Hạ Thanh lại hỏi: "Phái Thượng Thanh, sao ta chưa từng nghe nói đến nhỉ? Không phải tu sĩ khắp thiên hạ đều tề tựu về Lăng Quang à?" Vậy tại sao ở Lăng Quang cậu không thấy ai nhắc tới.
Tiết Phù Quang không khỏe, mặt nàng tái trắng, nàng ho khan mấy tiếng rồi mỉa mai: "Tu sĩ khắp thiên hạ? Chúng sao xứng làm tu sĩ, chẳng qua chỉ là một đám chó săn cho thế tộc mà thôi."
Hạ Thanh yên lặng nhìn xương gò má nhô ra và làn da bệnh hoạn không thấy mặt trời của nàng, sau đó đứng dậy mở cửa sổ rộng ra thêm chút nữa. Nắng vàng ấm áp chậm rãi tràn vào, Tiết Phù Quang cúi đầu, mái tóc xơ xác bao bọc thân hình gầy yếu, nàng nuốt ngụm máu tanh ngọt rồi lại bình tĩnh tiếp tục xe chỉ luồn kim: "Đệ gặp Tống Quy Trần rồi?"
Hạ Thanh: "Gặp rồi."
Tiết Phù Quang: "Y đưa kiếm A Nan cho đệ?"
Hạ Thanh: "Ừm."
Tiết Phù Quang: "Xem ra y đã làm một việc tốt."
Xâu thảo dược thành chuỗi, Tiết Phù Quang lại quay đầu nhìn Hạ Thanh: "Xòe tay ra."
Hạ Thanh hơi nghi ngờ nhưng vẫn nghe theo mà xòe bàn tay phải, cổ tay còn đeo sợi dây đỏ Lâu Quan Tuyết buộc lên cho cậu. Tiết Phù Quang nhìn thấy thì nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Phật cốt xá lợi? Đấy là bảo vật năm xưa lấy được ở Thần cung, xem ra hắn đã đối xử với đệ rất hào phóng."
Hạ Thanh dứt khoát hỏi: "Tại sao ta không gỡ được cái này?"
Tiết Phù Quang nói: "Dĩ nhiên đệ không tháo được, ta cũng không tháo được, chỉ có người đeo lên cho đệ mới có thể cởi nó."
Hạ Thanh thầm nghĩ: Mẹ, quả nhiên là cậu bị Lâu Quan Tuyết gài.
Tiết Phù Quang buộc dây thuốc lên cổ tay Hạ Thanh, sau đó một đốm sáng màu xanh phát ra từ đầu ngón tay nàng tụ trên chuỗi lá thuốc. Hạ Thanh lập tức cảm giác cổ tay thoắt lạnh, chỉ thấy những chiếc lá cây dán chặt lên da cậu bắt đầu hóa thành đốm sao, đoạn xuyên qua da thịt xông vào mạch máu.
Bình luận