Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 40: *. Nhân gian (2)

Ánh nến chập chờn và kỳ ảo hắt lên hai gò má gầy gò của nàng. Tóc nàng xơ xác xám bạc, mang nét tối tăm của người sắp chết. Đứng ngoài hành lang gấp khúc, nàng lẳng lặng nhìn Hạ Thanh dưới ánh lửa mù mờ.

Có tiếng động khẽ vang lên từ sợi dây đỏ gài lá thuốc bên hông, người đàn bà gầy như cây trúc, nàng đem đến cảm giác lạnh băng đầy quỷ quyệt, thế nhưng ngoại hình và khí chất của nàng lại xuất chúng, tao nhã và cao quý như một vị nữ thần.

Hạ Thanh không khỏi ngẩn người. 

Nhận ra tầm mắt thẫn thờ của cậu, nàng cũng chỉ để mặc cho cậu nhìn, hồi lâu mới thổi tắt ngọn nến, bước về phía trước: "Đừng đứng sững ra đấy, dẫn phu nhân nhà đệ theo ta trước đã."

Không biết có phải quá lâu không nói chuyện hay không mà giọng nàng khản đặc. Hạ Thanh như bị điện giật tỉnh, vội theo nàng đi vào trong khi tầm mắt vẫn đặt trên lá thuốc dắt bên hông nàng.

"Ta là Tiết Phù Quang." Người đàn bà như bò ra từ cổ mộ lại lên tiếng.

Hạ Thanh hơi đờ đẫn khi đối diện với nàng, không biết nên đối đáp ra sao, lát sau mới nói nhỏ: "Ồ. Ta là Hạ Thanh."

Tiết Phù Quang bật cười, ừ một tiếng, bước vào tùy ý hỏi: "Cưới vợ khi nào?"

Hạ Thanh: "..."

Hạ Thanh bắt đầu lúng túng: "Không, ta không lấy vợ, ta chỉ bịa tạm ra lừa dối họ thôi."

Tiết Phù Quang: "Không phải vợ? Vậy người bên trong là ai."

Hạ Thanh ngẫm nghĩ: "Coi như bạn đi."

Tiết Phù Quang lại cười, bình tĩnh nhận xét: "Có thể khiến đệ làm đến mức độ này thì cũng không mấy giống bạn."

Hạ Thanh: "... Nhưng cũng không khác lắm."

Gần như chỉ trong nháy mắt, lá thuốc bên hông Tiết Phù Quang bắt đầu leng keng rung động. "Phiu." Bàn tay chỉ còn lại da bọc xương đè lên chuỗi lá, nàng xoay người hỏi: "Hắn làm sao vậy?"

Hạ Thanh đáp không nghĩ ngợi: "Hắn trúng độc."

"Độc?" Sắc mặt Tiết Phù Quang lạnh nhạt, cặp mắt đen đầy chế nhạo: "Ta đã gặp vô số loại độc trên khắp thế gian nhưng chưa từng nghe qua loại độc này."

"Hắn lừa đệ." Vừa nói dứt lời, ngón tay nàng đã bắt đầu di chuyển. Sợi dây xâu thuốc không ngừng kêu vù vù, ánh sáng xanh tràn ra dưới chân nàng, cuốn theo hương thảo dược lạnh tanh, đắng ngắt nhưng lại ẩn chứa sát ý mênh mang.

Mới vậy đã muốn giết người rồi?!

Đừng mà!

Hạ Thanh cuống quýt mở miệng: "Không phải vậy, Tiết..." Cậu nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn không biết nên gọi nàng ra sao, gọi thẳng tên thì cứ thấy kỳ kỳ, cuối cùng chỉ đành gãi gãi tai, gian nan nói: "Chuyện này... dù hắn có lừa ta thì chắc cũng không có ý xấu."

Thực tế là lời Lâu Quan Tuyết nói khi ấy không giống thật thật. 'Không nhìn ra sao? Ta trúng độc', nhìn ra chết liền! Bộ dạng của Lâu Quan Tuyết bấy giờ trông không khác thời gian mới rời lầu Trích Tinh sau khi bị chướng hành hạ là bao.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...