Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 38: *. Hội đèn (7)

Hạ Thanh gạt mái tóc còn ướt rồi ngẩng đầu nhìn Tống Quy Trần trên chiếc cầu đá cũ.

Đêm nay pháo hoa nở rộ trên tòa lầu sụp đổ nhìn như lằn ranh sinh tử chấn động lòng người, thế nhưng cậu ở bên người Lâu Quan Tuyết, kỳ thực cũng không hốt hoảng bao nhiêu.

Hình ảnh người đứng trên cầu và người đứng dưới cầu trực tiếp đối mặt với nhau hiện giờ như thể một cảnh tượng đã từng quen biết, chẳng qua nó khiến cậu ngơ ngác rất lâu, sau đó bỗng sinh lòng phiền muộn - một cảm giác chán nản, bài xích và trốn tránh.

Nói chung, khiến cho tâm trạng cậu bây giờ rối loạn.

Hạ Thanh nhìn Tống Quy Trần, nhíu mày rồi lại cúi đầu, tâm trạng bực bội nên cũng lạnh mặt không để ý hắn. Lâu Quan Tuyết bên cạnh lại cười hỏi: "À, trước kia ta dặn ngươi quan sát kiếm Tư Phàm cho thật kỹ, chẳng hay ngươi có nghe lời?"

"..." Hạ Thanh bàng hoàng: "Ngươi có hiểu rõ tình cảnh bây giờ không vậy?"

Tống Quy Trần đến túm cổ ngươi về mà ngươi còn rảnh rỗi trêu ta nữa hả?

Lâu Quan Tuyết nhếch môi: "Rõ chứ, Đại sư huynh của ngươi đang ôn chuyện với ngươi nha."

Hạ Thanh: "..."

Lâu Quan Tuyết cười khẽ, quay đầu nhìn Tống Quy Trần, lười nhác nói: "Đại tế tư không ở điện Kinh Thế, mà tối nay lại đặc biệt tới tìm cô làm gì?"

Cỏ dại ngả nghiêng theo gió.

Tống Quy Trần cụp mắt nhìn tương tác quen thuộc như bạn bè thân thiết giữa hai người, hắn lần mò chuôi kiếm Tư Phàm, không được trả lời như trong dự liệu. Sau khi yên lặng rất lâu, Tống Quy Trần nhắm mắt rồi lại mở mắt, cười một tiếng rất nhẹ, ánh mắt hòa với ánh trăng hướng về phía Hạ Thanh: "Đệ muốn đi cùng với hắn?"

Hạ Thanh túm lọn tóc ẩm ướt và lùi về sau một bước, giấc mơ không ngừng lặp lại khiến cho cậu không thể thoải mái đối diện với Tống Quy Trần, cậu đè nén buồn rầu, không đáp lời coi như ngầm thừa nhận.

Tống Quy Trần lại im lặng, lúc mở miệng, giọng nói dịu dàng như như tính tình của hắn: "Hạ Thanh, đệ ở bên cạnh Lâu Quan Tuyết không phải việc tốt. Thế cục Lăng Quang hiện giờ phức tạp, hắn liên quan tới lợi ích các bên, ký ức tu vi của đệ đều chưa khôi phục nên rất dễ bị tổn thương. Nghe ta khuyên bảo, rời khỏi hắn đi."

Hạ Thanh vắt tóc ra nước, con ngươi nâu nhạt liếc qua hắn ta. Cậu cho rằng lập trường của Tống Quy Trần rất buồn cười, mà cậu cũng cười thật, xong xuôi mới mở miệng thẳng thắn: "Ta cũng muốn chứ, nhưng mà ta không rời đi nổi."

Tống Quy Trần ngẩn người: "Không rời nổi?"

"Đúng vậy." Hạ Thanh biết lời nói của cậu có thể được hiểu theo nghĩa khác, nhưng cậu không muốn giao lưu lâu với Tống Quy Trần: "Ngươi hiểu sao cũng được, chỉ biết là không rời được."

Cụ thể là thành ma thì bị trói buộc trực tiếp, thành người lại phải mang viên xá lợi cả đời.

Cả hai trường hợp cậu đều không thích lắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...