Chap 35: *. Hội đèn (4)
Hạ Thanh cảm giác tay mình bị hắn bóp đau.
"Ngươi..." Cậu rất ngạc nhiên nhưng không biết tiếp theo nên nói điều gì. Thiếu niên ngồi trên giường, áo xám và mái tóc đen dài đều xô lệch, cổ tay nhỏ gầy, cặp mắt nâu nhạt ngơ ngơ ngác ngác. Lâu Quan Tuyết nhìn ánh mắt sạch sẽ gió sương của người đối diện, vẻ mặt ẩn trong bóng sáng khiến người ta không đoán được cảm xúc.
Sau đó, hắn lướt nhẹ ngón tay, khẽ cười, buông tay và hờ hững nói: "Sờ xong rồi chứ? Ngủ đi."
Sự yên lặng bao trùm bầu không khí. Nếu là trước kia nhất định Hạ Thanh sẽ hỏi mấy câu cho rõ ràng, nhưng hiện giờ tâm trạng cậu vừa kỳ lạ vừa rắc rối, cậu chỉ đành rụt tay về và cúi đầu không buồn nói chuyện.
Hạ Thanh lầm lì nằm xuống, xoay mình đưa lưng về phía Lâu Quan Tuyết. Vốn là ốm đau mới khỏi nên cơ thể còn yếu ớt, lại thêm bây giờ đầu óc hỗn độn, thế là cậu đờ đẫn nhìn vô định hồi lâu rồi lại nhắm mắt thiếp đi lần nữa.
Ngày hôm sau khi cậu tỉnh giấc, Lâu Quan Tuyết đã vào triều. Hạ Thanh xuống giường, một mình sục sạo bên ngoài tẩm điện và tìm thấy một khúc gỗ có kích thước vừa ý. Cậu ôm nó trở về, ngồi xuống bàn, bắt đầu dùng đao vót.
Cậu quyết định sẽ vót một thanh kiếm gỗ.
Trước tiên cứ tiến hành tuần tự từng bước đã, cũng không thể cứ mãi chất xó vô số câu hỏi liên quan tới bản thân.
Vót được nửa chừng, Hạ Thanh bỗng phát hiện toàn bộ mấy đồ linh tinh bên trong tẩm điện này đều do cậu mang tới. Lâu Quan Tuyết là Đế vương nước Sở, sinh sống ở hoàng cung, thế nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào trong nơi ở của hắn.
Sách hắn xem qua chưa từng ghi chép lại; tranh hắn vẽ qua cuối cùng cũng đốt đi.
Rất thần kỳ.
.
Ba ngày sau, ngày diễn ra hội đèn phỏng theo Tết Nguyên Tiêu.
Đêm xuống, khắp các lầu hoa điện ngọc xuyên suốt toàn thành Lăng Quang đều thắp đèn lồng. Đèn hoa ngoài góc mái hiên được chăng lên lần nữa, ngụ trên những mái nhà cao cửa rộng nối liền thành đường, thành biển, nhen sáng rực rỡ cả một khoảng trời khuya.
Trong đó phồn hoa nhất là đường Tử Mạch hay cũng chính là con phố lớn thịnh vượng nhất hoàng thành. Phố này vắt qua mấy con sông, nằm ngang dọc từ nam sang bắc. Đèn hoa sen trên sông lững lờ trôi về phương xa, đèn hoa trên cầu thì soi đêm tỏ như ngày. Nam thanh nữ tú khắp các nẻo đường mặc đồ lộng lẫy, hòa vào bầu không khí náo nhiệt lạ thường.
Đã là để ăn mừng Đại tế tư trở lại thì hiển nhiên cũng cần tổ chức theo lễ nghi, cần châm đèn kính Phật rồi lên lầu cúng tế.
Cúng tế là chuyện Hoàng đế phải làm, khi Lâu Quan Tuyết bước lên, Hạ Thanh không thể bám theo, mà cậu cũng không muốn đi theo. Thế là cậu lách khỏi đám đông, một mình cầm đèn hoa linh vi đi dạo.
Cậu nhận ra dù bản thân rất ghét mùi hoa linh vi thì vẫn ưa thích loại hoa này. Không có nguyên nhân đặc biệt gì, đơn giản là vì đẹp.
Bình luận