Chap 34: *. Hội đèn (3)
Sau đó cậu thật sự cầm kiếm không rời từ những ngày thơ ấu.
Khởi đầu gian nan, nhìn kiếm A Nan mỗi ngày đâm lòng chán ghét, thành ra ăn cơm mặc áo cậu cũng phải hùng hổ sinh sự, nhưng lại e ngại uy quyền của sư phụ mà không thể không cầm.
Chỉ là dần dà về sau, ba năm, năm năm, mười năm, ngày này qua ngày khác, nó đã trở thành một thói quen như hơi thở hàng ngày.
Một lần ra biển rèn luyện, giây phút sinh tử gặp phải gió bão, cậu rơi xuống biển, bị tập kích, cổ tay bị cắn be bét máu, khi thập tử nhất sinh trở lại Bồng Lai, đau đớn ngất đi cũng không hề buông kiếm.
Lúc tỉnh lại, đã là một buổi chiều nắng lên êm ái.
Trong phòng toàn mùi thảo dược đắng ngắt, ngồi bên cạnh cậu là một người áo quần đỏ thẫm màu hạt lựu, thuốc treo đầy trên thân. Với thị giác trong mơ cậu chỉ nhìn thấy hàng lá khô đính bên hông nàng được xâu bằng dây đỏ, làm nổi bật những sợi chỉ vàng phú quý.
Giọng nói của nàng xa thăm thẳm: "Ta đã nói cứ đến tháng ba, giao nhân trên biển đều sẽ nổi điên."
"Cũng may là tuy tộc giao nhân được Thần ban cho sức mạnh lớn lao nhưng lại mất đi tự do vĩnh viễn, không thể rời khỏi Biển Thông Thiên. Nếu không với bản năng tàn bạo và hung ác của họ, ra ngoài ắt sẽ làm hại nhân gian."
"Không hiểu Tống Quy Trần nghĩ thế nào mà để đệ ra biển trong thời tiết thế này, ta về phải mắng cho y một trận."
Ngẫm nghĩ chốc lát, nàng lại yên lặng rất lâu, xoa xoa khóe mắt, giọng nói nhẹ vô cùng.
"... Còn cả đệ nữa, sao mà ương bướng thế, đến chết cũng không chịu buông kiếm, tội gì chứ."
Chắc hẳn người này là sư tỷ.
Hạ Thanh mơ quá nhiều giấc mơ liên quan đến vị Tiểu sư đệ Bồng Lai, hiện đã có thể suy đoán đại khái thân phận mỗi người.
Cậu dầm mưa sinh bệnh rồi bị cơn sốt thiêu sạch tâm trí. Nhưng trong mơ, Hạ Thanh không cảm nhận được cảm giác khó chịu của nóng lạnh chồng chất đó, chỉ yên lặng nhìn lá cây treo bên hông sư tỷ.
Nhìn nó già nua khô khốc, đường vân chằng chịt, lửng lơ trong ánh nắng vàng bụi bặm lững lờ.
Thậm chí hơi khát khao được chạm tay vào nó.
Sư tỷ thở dài, mắng xong Đại sư huynh lại bắt đầu trách sư phụ. "Trong đám chúng ta, yêu cầu của sư phụ với đệ là kỳ dị nhất. Hàng ngày ngồi trên mỏm đá ngẩn người nhìn trời nhìn biển gọi là tu hành? Ta thấy lão già đang coi đệ như tên ngốc mà dạy thì có."
Có vẻ cậu cũng hiểu tâm trạng của Tiểu sư đệ lúc này.
Đã thấm thía lời sư tỷ từ lâu, tiểu sư đệ thờ ơ nghĩ: Không sai, đích xác là lão già đang gài mình.
Sau đó biển trời gào thét, sương phòng ấm áp thong dong biến mất giữa mây khói mịt mù.
Đau nhức ùn ùn đánh úp. Cảm giác đầu óc bỏng rát nặng nề hơn, như có cây đao không ngừng đâm xuyên qua cậu làm linh hồn rơi xuống mãi.
Bình luận