Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 33: *. Hội đèn (2)

Hạ Thanh nghe nói tới hội đèn khi còn đang loay hoay tìm một vật. Miệng cậu cắn xiên kẹo hồ lô mới ăn được một nửa, tay trái thì lật tới lật lui, cậu nói: "Lúc đấy Lăng Quang nhộn nhịp lắm nhỉ? Các ngươi có đốt pháo không? Gọi là hội đèn thì tối đến có treo đèn lồng cả phố không, thành phố đèn hoa rạng rỡ như ban ngày nghe có vẻ sẽ rất lộng lẫy đấy."

Lâu Quan Tuyết không trả lời cậu, chỉ hỏi: "Ngươi tìm gì vậy?"

Hạ Thanh dùng tay trái cầm lại xiên kẹo đang ngậm trong miệng, buồn rầu nói: "Tìm đèn hoa của ta ấy, ngươi nhắc tới hội đèn làm ta nhớ tới nó. Rõ ràng lần trước ta cất đây mà, sao bây giờ lại tìm mãi không thấy." Dứt lời cậu lại ngậm kẹo hồ lô trong miệng, cúi người, uốn thành một tư thế bất tiện lạ thường, tay trái hướng vào trong mò mẫm.

Lâu Quan Tuyết nhìn một hồi, lạnh nhạt nói: "Tay phải ngươi đứt rồi à?"

"..." Đệt.

Lúc này Hạ Thanh mới nhận ra, cậu vật vã như vậy là bởi vì tay phải còn đang bận cầm chiếc sáo cốt... quên buông! Cậu yên lặng quẳng cây sáo lên bàn, sau đó tiếp tục cúi người, hai tay cùng lục.

Chỉ trong chốc lát đã tìm thấy ngọn đèn hoa linh vi trong góc tủ, Hạ Thanh thở hắt một hơi: "Hóa ra là ở đây."

Lâu Quan Tuyết cụp mắt: "Ngươi rất thích cái sáo này?"

Hạ Thanh nghe vậy cười khẩy, liếc mắt: "Thích khỉ, chỉ biết gió chiều nào theo chiều ấy ăn mềm sợ cứng, ta thích nó làm gì?"

"!!"

Sáo cốt giận đến mức lăn thẳng sang bên Lâu Quan Tuyết.

Lâu Quan Tuyết cười khẽ: "Vậy sao ngươi lại cầm nó không nỡ buông tay?"

Hạ Thanh không buồn ngẩng đầu: "Đây chỉ là thói quen của ta, không liên quan đến sở thích của ta."

Lâu Quan Tuyết hơi ngừng chốc lát, sau đó đưa ra lời nhận xét bằng giọng điệu khôi hài uể oải: "Vậy thì ngươi có thật nhiều thói quen, vừa thích chăm chú nhìn người, vừa cầm đồ lên là không buông được."

Hạ Thanh: "..."

Lâu Quan Tuyết chống cằm, bỗng nghĩ đến điều gì, mỉm cười: "Hạ Thanh, đừng nói trước kia ngươi làm kẻ trộm đấy nhé."

Hạ Thanh: "..."

Cái đệt...

Cậu giận đến mức đỉnh đầu bốc khói.

Lâu Quan Tuyết còn ngồi phân tích: "Chăm chú nhìn người thật ra là để lựa chọn con mồi, lấy được đồ rồi sẽ lập tức không buông." Hắn chớp mắt về phía Hạ Thanh: "Có lý chứ?"

"Không có! Xéo đi!"

Hạ Thanh cắn kẹo hồ lô một tiếng rõ vang, rút xiên ra, ngẫm nghĩ một hồi vẫn chưa hết giận, cậu lạnh lùng nói: "Ờ, theo cách suy luận đấy, ta cho rằng kiếp trước của ngươi chắc chắn phải là tiên nữ. Không ăn khói lửa nhân gian, không tò mò về người khác, cành vàng lá ngọc, luôn ưa sạch sẽ, thậm chí vui giận cũng không thể dùng tư duy loài người mà đoán trước được. Ngươi nói có đúng không hả tiên nữ?"

Tiên nữ không nói đúng hay không, quay đầu sang chỗ khác, cười khùng khục.

Hạ Thanh hít sâu một hơi, tự nhủ không được tranh cãi với tên hâm, sau đó cặm cụi nghịch đèn hoa của cậu. Tối hôm ấy Hạ Thanh thật sự rảnh rỗi sinh nông nổi, nảy ý ra ngoài hóng mát, lúc đi còn lôi theo chiếc sáo cốt không mấy tự nguyện kia, cắm hoa linh vi đã được thắp sáng lên đầu nó rồi buộc mấy vòng bằng dây đỏ, chuẩn bị ra ngoài giả ma dọa người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...