Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: *. Tháp Phù Đồ (6)

Lầu Thiên Cơ nằm ngay bên ngoài cấm địa. Nhìn ra từ cửa sổ, phóng mắt đã có thể thấy xa xa là tháp Phù Đồ và lầu Trích Tinh sừng sững phía cuối mảnh rừng trúc.

Vầng trăng cong cong phác họa chuông đồng đen trên góc hiên lầu. Gió khuya heo hắt tạt vào căn phòng mờ tối và thổi lay ngọn lửa vàng.

Hạ Thanh nhìn Lâu Quan Tuyết, ngẩn người, cậu chưa bao giờ giỏi dỗ dành người khác, nghe Lâu Quan Tuyết nói vậy thì cậu phải suy nghĩ rất lâu mới có thể mở lời: "Khả năng lúc đấy ta tìm cách an ủi ngươi nên mới nhắc tới chỗ đến chỗ đi. Chứ thực ra đây cũng không phải một vấn đề nhất định phải tìm được câu trả lời."

Lâu Quan Tuyết chống cằm, cười hỏi: "Ừ. Cũng giống như không cần lý do để sống sót phải không?"

Hạ Thanh âm thầm than thở: "Đúng." Lại từ từ nói: "Thật ra đấy là lời ta đọc được trong một quyển sách. Con người ta sống vì bản thân mình chứ không phải vì bất kỳ sự vật sự việc nào đó khác."

Lâu Quan Tuyết mỉm cười.

Hạ Thanh cân nhắc từ ngữ: "Vậy nên ngươi có thể mở lòng một chút. Chuyện nào không thích thì không cần nghĩ ngợi nhiều."

Nụ cười trên môi Lâu Quan Tuyết không tan, nhưng hắn lại lắc đầu, giọng nói rất nhẹ: "Không được đâu Hạ Thanh à."

Hạ Thanh ngẩn người, ánh mắt thoáng mê man: "Ừ?"

Lâu Quan Tuyết vừa nói chuyện với cậu vừa giở trang sách, chớp mắt đã xem xong cuốn sách trên tay.

"Có một việc ta nhất định phải tìm ra câu trả lời."

Lâu Quan Tuyết nói rất thản nhiên, chẳng qua lệ khí tản ra từ trong linh hồn không thèm che giấu. Thân mình hắn như mọc đầy gai nhọn khiến người ta bất giác rùng mình.

Mà khí thế này đã xé toạc vỏ bọc cợt nhả biếng nhác vẫn luôn phủ trên nét mặt hắn.

Hạ Thanh vẫn còn ngẩn ngơ ngồi im trên ghế. Chờ đến khi hoàn hồn, cậu vừa định cất tiếng, Lâu Quan Tuyết đã giấu đi nguy hiểm và sát khí, chậm rãi nhếch môi, khép sách, mở lời: "Ngoan, đừng hỏi. Ngươi biết đấy, việc ta không muốn trả lời ta sẽ có vô vàn phương thức lấy lệ với ngươi."

"..." Hạ Thanh nghe mà phát cáu, cắn răng: "Ngươi cũng biết thế cơ à."

Lần nào cũng làm bộ tốt tính hỏi đâu đáp nấy! Thực ra là toàn đáp tận đẩu tận đâu?!

Lâu Quan Tuyết nhìn cậu một hồi, trầm ngâm suy nghĩ: "Ngươi có vẻ rất dễ bị ta chọc giận."

Hạ Thanh buồn bực túm tóc: "Đúng vậy."

Lâu Quan Tuyết liếc nhìn ánh tím phủ ngoài tháp Phật, nhàn nhã nói: "Vậy thì sao lại không đi."

Hạ Thanh đã sớm đoán Lâu Quan Tuyết sẽ hỏi vấn đề này, đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ khi ở lầu Phong Nguyệt, rầu rĩ đáp: "Vì không biết đi đâu."

Lâu Quan Tuyết nhướng mày: "Hm?"

Hạ Thanh thật thà: "Ở bên cạnh ngươi quen rồi. Suy cho cùng thế giới này cũng xa lạ với ta, chẳng bằng ở nguyên một chỗ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...