Chap 30: *. Tháp Phù Đồ (5)
Lại nữa.
Những ký ức không thuộc về mình.
Hạ Thanh nắm sáo, đứng bên bìa rừng, lạnh lùng nhìn người mới xuất hiện.
Trên thực tế rất hiếm khi Hạ Thanh nhìn người lạ bằng ánh mắt lạnh lùng. Bởi vốn dĩ sở thích nhòm người ta đã đủ biến thái lắm rồi, giờ còn nhìn bằng ánh mắt khiêu khích thế này, cậu thèm đòn quá chắc!
Thế nên phần lớn thời gian quan sát cậu đều giống như hồi bé ngồi trên bờ tường cũ nát mọc đầy dây leo, yên lặng, không làm phiền ai.
Chỉ là sau khi nhìn thấy người trước mặt, cậu lại cảnh giác theo bản năng. Hạ Thanh nhấp môi, sắc mặt lạnh lẽo.
Tống Quy Trần nhìn biểu cảm của cậu với vẻ hứng thú.
Đại tế tư nước Sở có khí chất hòa nhã như quân tử, chẳng qua khi nhếch môi mỉm cười hắn lại đem đến cảm giác như trêu ghẹo người khác. Hắn cúi đầu, cặp mắt màu hổ phách ngậm cười, sạch sẽ và rạng rỡ, giọng nói bông đùa: "Chậc, sao lại tỏ thái độ thế này. Ta biết đệ không nhớ ta, nhưng cũng đâu thể thiếu lễ độ với người lạ vậy chứ? Hồi nhỏ đệ không như vậy."
Hạ Thanh nắm chặt cây sáo, khớp xương gần như trắng bệch, lạnh lùng: "Ta biết ngươi?"
Tống Quy Trần lại mỉm cười, tâm trạng không tệ, hắn ta buột miệng: "Đúng là vẫn dễ bị trêu, chẳng trách năm xưa sư tỷ đệ nói..."
Dứt lời hắn bỗng khựng lại, nhắc tới một người đã cách rất xa khiến bàn tay trong áo cứng ngắc, khóe miệng hơi chùng xuống, đờ đẫn rất lâu mới lại mỉm cười.
Gió lạnh lùa qua khóm trúc, lá xanh xì xào về đất mẹ, có chiếc lá lướt qua vai hắn.
Vẻ hoảng hốt trong mắt hắn lóe lên rồi lại chìm dần.
Hắn nói: "Tiểu sư đệ, chớp mắt đã trăm năm, đệ vẫn khỏe chứ."
Chớp mắt đã trăm năm, đệ vẫn khỏe chứ.
Giờ khắc ấy cả linh hồn Hạ Thanh đều như đang chấn động, kéo theo muôn vàn cảm xúc chằng chịt trong lòng.
Quá xa lạ. Cậu mê man chốc lát, cố gắng nén lại, giọng nói bình thản: "Ngươi nhận nhầm người."
Tống Quy Trần cười nói: "Không nhầm, sao ta có thể nhận nhầm được." Hắn ta thoáng ngừng: "Ta sẽ không nhận nhầm mọi người."
Hạ Thanh không muốn tiếp xúc nhiều với hắn, bèn xoay người rời đi.
Tống Quy Trần thấy chiếc sáo cốt trong tay cậu, cụp mắt: "Thứ này là của Lâu Quan Tuyết cho đệ à? Đến cả Thần cốt hắn cũng sẵn lòng cho đệ."
Hạ Thanh dán hẳn dòng 'liên quan gì tới ngươi' lên mặt, không buồn đứng lại.
Có vẻ Tống Quy Trần đã quen trò chuyện với cậu theo cung cách này, hắn bật cười, không để ý thái độ của cậu mà vẫn thong thả nói: "Lần này ta đi Châu Đông, xuống đáy Biển Thông Thiên một chuyến, lấy được mắt trận dưới phế tích Thần cung, cũng tìm ra một vật khác. Lầu Kinh Thế đoán mệnh nói người quen của ta đã trở về, ta cũng cho rằng sẽ là đệ. Vì vậy ta mang nó tới đây, định bụng... trả về cho chủ cũ."
Bình luận