Chap 29: *. Tháp Phù Đồ (4)
Đầu tháng tư, xuân yến, đèn đuốc sáng rực khắp hoàng cung.
Tiệc rượu được sắp xếp bên trong Ngự hoa viên, nơi nào nơi nấy đều ngạt ngào hương hoa sắc phấn.
Hoa đăng phủ khắp mặt hồ và giăng đầy lầu các, những đốm lửa nhỏ nối nhau thành biển. Xe ngựa lũ lượt đỗ trước cổng cung, toàn bộ quý nữ thành Lăng Quang đều về đây tụ họp. Trâm ngọc lụa ngà, bóng tóc hương son. Tiếng nói cười khúc khích nở rộ giữa mùi thơm thiếu nữ, phủ lên màn đêm se lạnh bầu không khí mê ly mập mờ. Cả điện nào oanh nào yến, náo nhiệt vô cùng.
Hạ Thanh làm "bia đỡ đạn" cho Lâu Quan Tuyết nên thu hút không ít ánh mắt tò mò, cuối cùng dù không muốn gặp ai thì vẫn không thể không tham dự.
Trước kia lúc còn ngồi trên cao, Hạ Thanh đã từng thấy văn võ bá quan nhưng chưa từng gặp gỡ con gái họ.
Bây giờ có cơ hội rồi thì cậu lại chẳng có tâm trạng đi nhìn.
Mặc dù Lâu Quan Tuyết không có yêu cầu gì đối với ngoại hình của cậu, nhưng dù gì cũng là một lần ra mắt chính thức, thế nên trước khi ra cửa Hạ Thanh vẫn lặng lẽ cào cào tóc coi như chải đầu.
Lúc cậu chỉnh sửa tóc tai, Lâu Quan Tuyết còn đứng bên cạnh cười cười cợt cợt, lại còn hỏi kiểu pha trò rằng, có muốn ta giúp vấn tóc đội quan không.
Hạ Thanh không ngẩng đầu, bảo hắn im miệng.
Chẳng qua cậu vốn vụng về, thành ra hiện giờ trong mắt người ngoài, cậu vẫn y nguyên bộ dạng lôi thôi bừa bãi. Nào là mặc áo xám rộng thùng thình, tay cầm sáo cốt, nào là tâm trạng không vui lắm, mặt lạnh tanh chẳng nói lời nào.
So với cái vẻ nhếch nhác của cậu, Lâu Quan Tuyết có thể coi là lộng lẫy.
Đế vương thiếu niên đầu đội ngọc quan, mình khoác áo đen hoa lệ có vạt áo thêu hình đuôi hạc bằng chỉ bạc. Hắn nhàn nhã ngồi trên cao, thần bí và khó đoán như lời đồn, làm người ta không nhìn ra vui giận.
Không ít người trộm quan sát Hạ Thanh. Sau khi nhìn rõ dung mạo cậu họ lại len lén dời mắt, thầm nghĩ quả nhiên người được Bệ hạ cưng chiều cũng không giống người thường.
Có điều tại sao quan hệ giữa Bệ hạ và thiếu niên này cứ kỳ kỳ vậy nhỉ... toàn là Bệ hạ cười đùa gợi chuyện với cậu ta?!
Tiểu thư nhà quyền quý trong thành đều có ý tứ khi gặp Lâu Quan Tuyết, không đến mức xông thẳng ra lấy lòng như mấy ả trong Ngự hoa viên, tuy nhiên vẫn thường xuyên gửi ánh mắt lả lơi mà e ấp lên người Bệ hạ.
Hạ Thanh như ngồi bàn chông.
Cậu không muốn bị phân tâm bởi những ánh nhìn này nên bèn giả bộ uống nước, hàng mi khẽ cụp, môi nhấp từng ngụm một với mong muốn thể hiện thái độ ung dung nhàn nhã chút.
Lâu Quan Tuyết nhìn cậu chăm chăm một hồi, mỉm cười nói: "Đừng uống nữa, cạn cả rồi."
Hạ Thanh: "..." Đệt.
Cậu nín thở, đặt phắt chiếc ly xuống bàn làm phát ra âm thanh lanh lảnh.
Trương Thiện bên cạnh suýt đã sợ đứt hơi.
Bình luận