Chap 28: *. Tháp Phù Đồ (3)
Hạ Thanh: "Cần ta kéo ngươi lên không?"
Phó Trường Sinh nhìn cậu mà thoáng ngẩn người, mắt hắn như ngọc thạch, ánh lên mờ mờ dưới ánh trăng. Trút bỏ mê man và tự khinh thường, ánh mắt ấy chỉ còn lại ôn hòa hiền hậu.
Hạ Thanh đợi hồi lâu rồi hỏi lại: "Có cần không?"
"Cảm ơn, không cần." Phó Trường Sinh mỉm cười yếu ớt, chậm rãi lắc đầu. Hắn hít vào khe khẽ, cầm con châu chấu cỏ rồi cúi đầu chật vật leo lên bờ.
Hạ Thanh lùi ra sau nhường chỗ cho hắn. Quần áo Phó Trường Sinh ướp nhẹp, nước nhỏ xuống chân đọng thành vũng chất lỏng đậm màu vì pha lẫn máu. Cử động trúc trắc và đôi môi trắng bệch mím chặt của hắn cho thấy hắn không khỏe mạnh gì. Có lẽ vết thương ngâm nước lạnh trong thời gian dài đã gây ra đau đớn triền miên cho hắn.
Hạ Thanh cầm sáo cốt, không nói năng gì, chỉ đưa lệnh bài từ trong tay áo cho hắn: "Ngươi cầm cái này đến Ngự dược phòng tìm thái y xử lý vết thương, không cần lo bị lộ gốc gác. Đây là của Lâu Quan Tuyết, ngươi cầm đi không ai dám nghi ngờ nhiều."
Phó Trường Sinh cúi đầu nhìn lệnh bài rất lâu, đoạn lắc đầu, gắng gượng cười nói: "Đa tạ, nhưng đây là vật ngài ta cho cậu, ta..."
Hạ Thanh sửa lại cho hắn tỉnh bơ: "Không phải hắn cho, là ta thó trộm." Đây là món đồ cậu tiện tay cua được trong lúc chán chường đi lục tung tẩm điện. Mà nói là trộm thì cũng không chính xác, dù sao Lâu Quan Tuyết cũng ở ngay bên cạnh nhìn.
Phó Trường Sinh á khẩu.
Hạ Thanh xoay người rời đi: "Ta phải trở về rồi."
Phó Trường Sinh ngẩn người, nắm chặt tay, góc cạnh lệnh bài lạnh lẽo như ghim vào da thịt.
Có lẽ là ngâm nước cóng tinh thần, một người vốn luôn điềm tĩnh mà nay lại đột ngột thay đổi thái độ, gọi giật đối phương: "Đợi đã! Vị..." Hắn ta do dự chốc lát rồi mới nói tiếp: "Vị công tử này, tại hạ Phó Trường Sinh, ân tình hôm nay nhớ mãi không quên, ngày khác xin nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp."
"Ta... cậu..." Sắc mặt Phó Trường Sinh vẫn rất nhợt nhạt, hắn chần chừ rất lâu mới vất vả mở lời: "Cậu có thể cho ta biết tên của cậu được không."
Hạ Thanh nghĩ bụng ngươi chớ vội lo chuyện báo ân, cứ tự cứu bản thân được đi đã.
"Hạ Thanh." Cậu cũng không suy tính nhiều, thẳng thắn đáp.
Sáo cốt đã rét run, len lén chọc tay cậu bên trong tay áo.
Hạ Thanh buồn bực chọc lại nó, yêu cầu nó im lặng.
"Hạ Thanh..." Phó Trường Sinh đứng dưới Lãm Phong hiên, mái tóc đen ướt sũng che giấu vẻ mặt của hắn. Khi đọc thành tiếng cái tên này thì khóe miệng hắn cũng chậm rãi nở nụ cười. Toàn bộ khói mù bị kìm nén để rồi đọng trên ấn đường kể từ khi nước mất nhà tan, khi tự mình bẻ cánh vào cung, nay đã tan biến trong chớp mắt, trả lại cho hắn ánh mắt dịu dàng hồn hậu.
Hắn ta nghĩ, đây là một cái tên hay.
Hạ Thanh.
Nhẩm lâu sẽ khiến hắn thấy rất quen thuộc.
Bình luận