Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 27: *. Tháp Phù Đồ (2)

Ôn Kiểu gật đầu, rụt rè ngước lên bằng cặp mắt ngây thơ, cậu ta tủi thân lí nhí: "Không được sao hả Trường Sinh ca ca?"

Mắt Phó Trường Sinh rất sâu, nhìn người đối diện rất nghiêm túc, bàn tay giấu trong tay áo hết nắm lại buông, buông lại nắm, rất lâu sau hắn mới hiền lành nhấp bờ môi khô nứt, nói nhẹ nhàng: "Điện hạ, ban ngày ta vừa phải chịu đòn, vết thương hiện giờ không thích hợp xuống nước, lại để ngày mai được không?"

"Ngày... ngày mai?!" Ôn Kiểu gần như không nghe thấy những gì hắn nói trước đó, cậu ta lập tức tỏ ra hốt hoảng, vội vàng níu chặt vạt áo hắn: "Không được! Trường Sinh ca ca, chỉ có thể là tối nay! Chỉ tối nay được thôi! Ca ca giúp ta lần này được không! Một lần này thôi mà!"

Phó Trường Sinh mím môi không trả lời, trên gương mặt anh tuấn cương nghị là ánh mắt mệt mỏi rã rời.

Ôn Kiểu bối rối cắn môi, mắt ầng ậc nước, cuối cùng sụt sịt khóc thành lời: "Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi Trường Sinh ca ca ta cũng không muốn bất chấp như vậy, ta cũng không muốn chuyện gì cũng nhờ đến ca ca, nhưng mà Trường Sinh ca ca, ta không biết phải tìm ai khác. Nước Lương mất rồi, ta không phải Tiểu hoàng tử vô tư như ngày xưa nữa. Giờ chỉ còn mình ca gọi ta là điện hạ, mọi người khác đều xem thường ta."

Cậu ta khóc run cả người, khuôn mặt xinh xắn nhợt nhạt, khóe mắt đỏ bừng, rất cố gắng thể hiện ra sự bất lực bàng hoàng và yếu đuối của bản thân.

"Trường Sinh ca ca... Trước kia ta muốn cái gì cũng luôn có người vội vàng chu cấp. Nhưng bây giờ... bây giờ... ta chỉ muốn một con châu chấu bằng cỏ thôi kia mà?"

Cậu thiếu niên xưa kia quen giả ngây thơ, quen nũng nịu, những thói quen ấy được dày công tôi luyện đến mức đã ăn vào bản năng. Cậu ta khóc tựa lê hoa đái vũ, thân hình mỏng manh loạng choạng sắp rơi, xem ra là nhớ lại chuyện cũ thì không nén nổi lòng.

Phó Trường Sinh nhắm mắt, hồi lâu mới mở ra, hỏi cậu ta: "Điện hạ, con châu chấu cỏ đó rất quan trọng à?"

Ôn Kiểu sửng sốt, đáp không nghĩ ngợi: "Rất quan trọng."

Phó Trường Sinh: "Vì sao?"

Ôn Kiểu mắc nghẹn, vì sao quan trọng?

Bởi vì đó là vật mấu chốt giúp cậu ta được Lâu Quan Tuyết coi trọng, là viên đá kê chân cho cậu ta trèo cao, nhưng sao cậu ta có thể nói như vậy với Phó Trường Sinh được chứ.

"Chỉ cần biết là rất quan trọng mà thôi!" Không đáp được nên cậu ta dứt khoát khóc òa. Ôn Kiểu ấm ức bẹp miệng, hàng mi run rẩy kịch liệt, yêu kiều mà ngang ngược để lộ rõ ràng không hề che giấu.

Cậu ta biết Phó Trường Sinh đang lung lạc nên vội dùng tay quệt nước mắt: "Được rồi, ca không tìm, ta tự tìm. Chết đuối trong hồ coi như xuống suối vàng với mẹ đi, dù gì... dù gì cuộc sống như bây giờ ta cũng không thiết nữa."

Cậu ta vừa lau nước mắt vừa len lén nhìn về phía Phó Trường Sinh. Cuối cùng Phó Trường Sinh vẫn buông lỏng hai tay, khàn giọng nói: "Không, ta tìm giúp người."

Ôn Kiểu mừng thầm, nhưng còn chút lửa giận do bị Phó Trường Sinh chất vấn vừa rồi nên đỏ chóp mũi quay đầu sang chỗ khác và tỏ vẻ kiêu ngạo không quan tâm tới hắn. Cậu ta cúi thấp đầu, ánh mắt đẫm lệ âm thầm đắc ý, hồn nhiên và xảo trá, như là tiểu hồ ly.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...