Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 26: *. Tháp Phù Đồ (1)

Điện Tịnh Tâm.

Đàn hương vấn vít, đèn đồng mười lăm nhánh tỏa sáng ảo mờ.

Yến Lan Du ngồi trên phượng tháp, hoàn toàn trút bỏ vẻ dịu dàng giả tạo thường ngày để thay bằng nét mặt vừa trầm vừa lạnh lẽo.

Ruỳnh.

Nhiếp chính vương ngồi bên dưới đỏ ngầu cặp mắt, hất tung toàn bộ đèn nến chén đĩa trên bàn. Tiếng đồ gốm sứ vang lên loảng xoảng đi kèm với tiếng gầm thét rung trời lở đất: "Ta phải giết Lâu Quan Tuyết! Ta phải giết chết nó!"

Rõ ràng Yến Lan Du cũng giận dữ, móng tay ghim vào thành vịn như muốn đâm xuyên xương sống của kẻ nào đó. Tuy nhiên bà ta vẫn giữ được lý trí mà gằn giọng nói.

"Không thể động vào nó. Trước khi giải quyết triệt để chuyện tháp Phù Đồ thì không thể động đến nó. Hoặc là chờ Đại tế tư trở về trừ yêu, hoặc khiến Lâu Quan Tuyết lưu lại huyết thống cho nhà họ Lâu rồi mới giết được!"

Nhiếp chính vương giận không kiềm được: "Rốt cuộc ngươi còn sợ cái gì?! Tháp Phù Đồ cả trăm năm nay không xảy ra chuyện, ngươi còn kiêng kỵ điều gì!"

Yến Lan Du bật cười vì giận: "Thứ ta kiêng kỵ đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng nhiều."

Mặt mày Nhiếp chính vương trở nên dữ tợn: "Đến giờ Mục Ca còn hôn mê bất tỉnh, ngay cả ngự y cũng nói lành ít dữ nhiều. Lâu Quan Tuyết bắn tên công khai! Tiện chủng này thị uy trên đầu chúng ta! Ngang ngược giẫm lên đầu ngươi ta, vậy mà ngươi còn nhịn được hả?"

Hai bên thái dương Yến Lan Du giật mạnh, bà ta ném thẳng chén trà trong tay rồi điên tiết giương cao giọng: "Dĩ nhiên ta không nhịn được! Ngươi tưởng rằng ta muốn nhịn?! Ta muốn giết nó từ lâu lắm rồi! Ta chỉ ước được lăng trì nó đến chết! Nếu không có mẹ của nó thì làm sao ta lại phải rơi vào bước đường này."

Bà ta thở dốc, vẻ mặt hòa nhã thường ngày hoàn toàn bị xé toạc, để lộ sự tàn ác độc địa thuở thiếu thời.

"Ngày nào ta cũng gặp ác mộng, ngày nào cũng tỉnh giấc nửa đêm. Nhiều năm bắt ép bản thân tụng kinh ăn chay niệm Phật, mà vẫn không được sống yên ổn. Nếu không phải tại ả tiện nhân Dao Kha, làm sao ta lại trở nên thế này."

Nhiếp chính vương không nghe lọt điều gì, mắt đục ngầu như rỉ máu: "Mục Ca là con trai ta, ngươi nhịn được, còn ta không thể."

Yến Lan Du âm u như rắn độc: "Ta đã nói rồi! Không được động vào Lâu Quan Tuyết! Hiện giờ không được làm gì nó!"

Nhiếp chính vương đã mất lý trí: "Nó chỉ là một thằng bù nhìn! Có gì mà không xử được!"

Yến Lan Du bỗng ngẩng phắt đầu: "Ngươi dám động vào nó, kinh trập sang năm sẽ là ngày giỗ của ta và ngươi!"

Lời nói vang lên trong điện Tịnh Tâm khiến sắc mặt Nhiếp chính vương trắng bệch, nhưng ông ta vẫn quắc mắt nhìn chằm chằm người đối diện.

Yến Lan Du cười rộ lên, chỉ là ánh mắt độc ác rét lạnh. Một nữ tín đồ tóc đen áo xanh quy y giản dị mà lại chồng chất căm thù.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...