Chap 25: *. Tuyền Già (8)
Trong nháy mắt nhìn thấy gương mặt này, sắc mặt Yến Mục tức thì tái mét, không dám ngồi im thêm. Gã vội vàng giấu roi sau lưng, đứng dậy và lúng túng quỳ xuống: "Bái kiến Bệ hạ."
Bệ... Bệ hạ?
Thị nữ vốn đã loạng choạng sắp ngã nay lại càng thêm yếu ớt ngả nghiêng, ánh mắt kinh hoàng, nàng ta nằm rạp xuống đất, không dám ngóc đầu nhìn lên.
Lâu Quan Tuyết như cười như không: "Yến thế tử vẫn chưa trả lời cô đâu."
Yến Mục cắn răng, sợ hãi, suốt thời gian qua gã hoành hành khắp nơi trong kinh thành là vì có Thái hậu và Nhiếp chính vương làm chỗ dựa, ấy thế nhưng gã vẫn không dám đụng vào Lâu Quan Tuyết. Bởi một khi Lâu Quan Tuyết muốn giết người thì có là ai cũng không cản được. Tên điên này vui giận thất thường, vô tình tàn nhẫn, thủ đoạn tra tấn khiến người ta phải run sợ trong lòng.
Yến Mục giấu đi khí chất hung ác của mình rồi cúi đầu giải thích: "Bệ hạ, giao châu Đông Hải là bảo vật Thần cung năm xưa nhà họ Yến vất vả có được khi đánh trận ở Biển Thông Thiên, vô cùng trân quý. Tì nữ này là kẻ đáng ngờ nhất, thần không thể bỏ qua cho ả được."
Hạ Thanh bối rối rụt tay về, xoa xoa hạt xá lợi lạnh buốt. Bấy giờ nghe Yến Mục nói thế, cậu nhất thời vừa bàng hoàng vừa nghẹn họng- quý giá đến vậy mà ngươi lại tiện tay đưa cho một người phụ nữ hả?!
Lâu Quan Tuyết gật đầu, âm điệu biếng nhác: "Đồ của Thần cung? Quả là quý hiếm."
Yến Mục hung dữ nhìn Hạ Thanh: "Còn thiếu niên kia, thần hoài nghi hắn cùng một phe với ả tì nữ."
Hạ Thanh: "?"
Yến Mục nói: "Hắn là người do Vệ Lưu Quang mang tới, Vệ Lưu Quang từ xưa tới nay luôn đối đầu với thần! Thần nghi ngờ hắn cố tình bao che cho ả tì nữ ấy!"
Hạ Thanh: "..."
Lâu Quan Tuyết nghe xong cũng không tỏ thái độ gì, chỉ quay đầu, mỉm cười hỏi: "Ngươi là người của Vệ Lưu Quang?"
Hạ Thanh nín thinh cả buổi, được hỏi tới mới đáp cứng ngắc: "Không phải."
Khi mỉm cười cặp mắt đào hoa của Lâu Quan Tuyết lại dấy lên vài phần lưu luyến: "Vậy sao ngươi lại tới nơi này?" Chẳng qua lọt vào tầm mắt Hạ Thanh, nụ cười của hắn vẫn rét lạnh như lưỡi đao kề lên da thịt.
Câu hỏi đặt ra cũng nguy hiểm chết người như thế.
Hạ Thanh biết ngay chạm mặt hắn trong này không phải chuyện tốt lành gì.
Nhưng cậu không phải người thích úp úp mở mở, tay cuộn trong tay áo khẽ cử động, cậu mở miệng sau phút chốc lặng im: "Ta cứu một cậu bé bên ngoài rồi vào đây tìm ông nội giúp cậu ta, Vệ Lưu Quang là quen dọc đường, chỉ vậy mà thôi."
"Ừ." Lâu Quan Tuyết gật đầu.
Yến Mục đờ người.
Mặc dù gã luôn đi vòng qua Lâu Quan Tuyết, chẳng được đến nổi mấy lần chạm mặt nhau, nhưng cả nước Sở nào có ai không biết tính tình Bệ hạ. Lâu Quan Tuyết làm gì có lúc nào tươi cười trò chuyện với người ngoài như thế?
Bình luận