Chap 24: *. Tuyền Già (7)
"Cậu bé ấy là người nhà họ Vệ, tôi thấy trong thân thể nó có 'hạt giống'. Châu Cơ dùng tà thuật chuyển kiếp, tôi không biết nàng định làm gì... Nhưng tôi sợ nàng..."
Tuyền Già cứ nói triền miên, vừa nói tay vừa run rẩy, hốc mắt trống không nhìn vào khoảng rỗng. Nàng lẩm bẩm: "... Tôi sợ nàng gây bất lợi cho người."
Lâu Quan Tuyết nhếch miệng mỉm cười. Hắn khẽ khom người làm mái tóc đen trút xuống, mặt nạ bằng bạc của hắn tản ra mùi lạnh lẽo và bí ẩn. Hắn cất giọng điệu biếng nhác như nghe được lời gì đó rất buồn cười.
"Gây bất lợi cho ta?"
"Sao nàng lại gây bất lợi cho ta được chứ?"
Tuyền Già há miệng nhưng không nói nên lời.
Lâu Quan Tuyết cụp mắt, nét mặt hờ hững. Tia thần quang cuối cùng nằm sâu trong linh hồn thánh nữ giao tộc đã bị hút vào sáo cốt. Dưới lớp mặt nạ, con ngươi hắn thoáng hắt lên sắc xanh băng lạnh rét thấu xương và âm u như cực quang ngoài biển cả.
Tuyền Già đã nằm rạp xuống đất song vẫn cố chấp ngẩng đầu.
Khoảnh khắc bị tước đi tia thần quang sau cùng, cổ họng nàng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào không thể kiềm chế. Nàng bò trườn trên mặt đất, sinh mệnh trôi đi bằng tốc độ mắt thường thấy được, da trở nên nhăn nheo, tóc xám bạc xơ xác.
Uỳnh.
Mưa bên ngoài bỗng dữ dội hơn.
Mưa trút xuống cỏ dại ngoài bãi đất hoang, gió lạnh cuốn bụi mưa, hắt vào bên trong qua cửa sổ. Ánh đỏ tà ma xung quanh sáo cốt đậm đặc đến độ sắp hóa thành thể rắn, nó lượn quanh đầu ngón tay tái nhợt của Lâu Quan Tuyết.
Lâu Quan Tuyết khoác áo đen, vạt áo vẽ hoa văn đỏ trông rất yêu tà. Hắn liếc nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ và thờ ơ hỏi: "Hễ thánh nữ giao tộc chết là trời lại mưa à?"
Tuyền Già bàng hoàng hồi lâu rồi mới nhẹ nhàng đáp: "... Vâng, đó là thần ân mà người ban thưởng ngày xưa. Khi thánh nữ đương nhiệm chết trên phần mộ thì sẽ tiến vào vòng luân hồi, khi ấy trời sẽ đổ mưa trên Biển Thông Thiên."
Lâu Quan Tuyết mỉm cười: "Ồ, chỉ tiếc ngươi chết ở đây, không thể luân hồi."
Ngẩn ngơ, Tuyền Già cất giọng khàn khàn: "Không sao... đây là báo ứng. Có thể gặp được người... tôi chết không còn gì hối hận."
Lâu Quan Tuyết thu sáo cốt vào trong tay áo, khóe môi nở nụ cười châm chọc: "Nếu coi ta là Thần có thể giúp ngươi ra đi vui vẻ, thì ngươi cứ tiếp tục lừa mình dối người đi."
Nói đoạn hắn xoay người rời đi.
Bỗng nhiên Tuyền Già lên tiếng: "Tôn thượng...."
Lâu Quan Tuyết không hề ngừng bước.
Tuyền Già tiếp tục nói bằng giọng nói đã già nua: "Nếu... nếu người gặp Đại tế tư nước Sở thì nhất định... nhất định phải cẩn thận. Năm xưa gã phản bội Bồng Lai, nương nhờ nước Sở, bắt tay với Châu Cơ, dẫn theo một lũ tu sĩ gây ra biến cố Thần cung, khiến giao tộc chịu kiếp nô lệ mấy đời... Hiện giờ thần lực của người không trọn vẹn, nếu bị gã phát hiện ra, sợ rằng..."
Bình luận