Chap 23: *. Tuyền Già (6)
Hạ Thanh ngờ vực: "Ngươi muốn vào lầu Phong Nguyệt mà còn có người cản được ngươi à?"
Nhắc tới đây Vệ Lưu Quang lại giận dữ bứt đứt một ngọn cỏ đầu tường, mặt mày xám xịt: "Nửa tháng trước đúng là không ai cản, bây giờ xôi hỏng bỏng không. Tất cả là tại gã Yến Mục chó chết làm hại ta bị nhà ta cấm túc! Thậm chí để lường trước trường hợp ta lén chạy ra ngoài, cha ta còn thẳng tay hạ lệnh cho tú bà lầu Phong Nguyệt, yêu cầu không được để ta bước vào, còn bảo tú bà cắm một bảng hiệu ngoài cửa viết là 'Cấm Vệ Lục và chó'! Tức cha chả là tức! Tổ sư cha cái lão khọm này chứ!"
"..."
Nhớ lại câu nói "Muốn đánh nhau đi mà tìm cha ta" của Vệ Lưu Quang với Yến Mục ngày hôm đó, nhất thời Hạ Thanh không biết nên đánh giá quan hệ cha con nhà này ra sao mới đúng.
Cuối cùng giao nhân cũng khóc đủ, tiếng sụt sịt chậm rãi nhỏ dần. Hạ Thanh không để ý Vệ Lưu Quang mà hỏi cậu ta: "Ngươi đợi ông ngươi bao lâu rồi?"
Thiếu niên đỏ bừng khóe mắt, nghẹn ngào nói: "Tôi không biết, ông nói sẽ ra ngoài rất nhanh nhưng đến giờ vẫn chưa trở lại."
Hạ Thanh ngẫm nghĩ chốc lát, lại hỏi: "Chị gái ngươi tên là gì?"
"Tên Xuân Hòa ạ."
"Xuân Hòa?" Vệ Tiểu công tử không cam chịu bị xem nhẹ nên cố chen chân vào câu chuyện một lần nữa, ánh mắt y sáng lên, giọng vui vẻ: "Thế này thì khéo quá. Nàng hầu bên cạnh Tuyền Già tỷ tỷ cũng tên Xuân Hòa, thì ra là chị của ngươi."
Y cúi đầu, mũ mão lại suýt thì rơi xuống.
Vệ Lưu Quang thấy phiền, thẳng tay gỡ xuống, đầu tóc xõa xượi, nở nụ cười ngả ngớn: "Này người anh em, đừng khóc nữa, bây giờ chị cậu chính là chị ta, ông nội cậu chính là ông nội ta. Đừng hoảng đừng rối làm gì, giờ cứ để ta đổi tên đổi họ vào tìm thay cậu là được."
Hạ Thanh nói đều đều: "Ngươi cứ xuống được đi đã."
"Ồ được thôi." Vệ Lưu Quang nhìn ngó xung quanh, nhanh mắt phát hiện có vật dụng phía sau Hạ Thanh, lập tức phấn khởi chỉ qua: "Tiểu mỹ nhân nhặt giúp ta cái thang kia lại với!"
Tiểu mỹ nhân.
Hạ Thanh nhướng mày, mặt không đổi sắc, lạnh nhạt nhìn hắn.
Vệ Lưu Quang nghĩ nghĩ, đổi lời: "Vậy thì đại mỹ nhân?"
Hạ Thanh kéo tay cậu thiếu niên và xoay người rời đi: "Ta thấy ngươi cứ đợi trên đấy cả đêm đi."
Vệ Lưu Quang: "..."
Vệ Lưu Quang: "Này! Ân công! Bồ Tát! Đại ca!"
Cuối cùng Hạ Thanh vẫn cứu Vệ Lưu Quang xuống khỏi bức tường cao.
Vệ Lục công tử vang danh khắp thành Lăng Quang hiện đang phủi cỏ trên quần áo, nói như bị bệnh lao: "Ta vốn chỉ định trốn tránh người quen thôi, chẳng ngờ vừa qua đây đã gặp ngay tiết mục cường hào cưỡng bức dân lành. Đang định nhảy vọt qua làm anh hùng cứu mỹ nhân thì bị ngươi chiếm mất."
Hạ Thanh thắc mắc: "Ngươi vừa mới đến mà sao lại biết chuyện của cậu ta?"
Vệ Lưu Quang có vẻ rất tự hào: "Vì ta nhìn thấy ông cậu ta bước vào chứ sao! Ta lảng vảng trước lầu Phong Nguyệt hai giờ liền đấy!"
Bình luận