Chap 22: *. Tuyền Già (5)
Bên bờ sông hộ thành. Quán rượu tiệm trà mọc lên như nấm, hương phấn mùi son theo gió lửng lơ.
Ánh trăng như móc, chiếu lên con đường phong nguyệt sáng ngời đèn đuốc và rực đỏ sắc phấn. Ngựa quý xe sang tấp nập tới lui, oanh ca yến ngữ rộn ràng khắp chốn thuyền hoa nhà lầu.
"..."
Nếu không phải Hạ Thanh không thể rời khỏi Lâu Quan Tuyết thì hiện giờ cậu đã nhảy xe chạy thẳng.
Xe ngựa dừng trước tòa lầu lớn nhất dọc bờ sông, Lâu Quan Tuyết lại mang chiếc mặt nạ lần trước, cầm sáo cốt trong tay, ung dung xuống xe. Hắn thay một bộ trường bào đen tuyền, vạt áo thêu chỉ vàng, đai lưng bằng bạc, thoạt nhìn cũng biết là công tử nhà quý tộc thanh nhã xa hoa.
Sắc mặt Hạ Thanh quả là khó tả: "Ngươi đến thật?"
Lâu Quan Tuyết nhìn biểu cảm vừa buồn bực vừa hoang mang của cậu, ngẫm nghĩ chốc lát: "Nếu không muốn đi vào cùng ta, ngươi có thể tự mình đi dạo xung quanh."
Hạ Thanh nghiến răng nghiến lợi: "... Ta đi xung quanh thế nào được hả! Ta cũng muốn đi lắm chứ! Nhưng ta không rời khỏi ngươi được!"
Lâu Quan Tuyết liếc nhìn cậu: "Đưa tay cho ta."
Hạ Thanh trừng hắn, giấu tay ra đằng sau, lại thấy Lâu Quan Tuyết rút một sợi dây đỏ gắn xá lợi từ trong tay áo.
Xá lợi màu xanh đen như thể vừa được lấy ra từ trong tro bụi, xung quanh vẫn phủ một lớp cháy sém.
Khoảnh khắc Lâu Quan Tuyết cột sợi dây đỏ lên cổ tay Hạ Thanh, Hạ Thanh bỗng cảm giác máu thịt và da dẻ trên tay như bị lửa thiêu đốt.
"Cái gì vậy?!" Đau quá, cậu vội vã hất hất tay hòng tránh thoát nhưng bị Lâu Quan Tuyết giữ chặt. Hắn lạnh lùng nói: "Đừng cử động."
Hạ Thanh nghiến răng, nhưng cũng thật sự nghe lời mà không nhúc nhích.
Khi dây đỏ được thắt chặt, cậu cảm thấy linh hồn mình sắp bị xá lợi nung thủng!
"Đeo cái này cho ta làm gì?" Hạ Thanh gảy gảy viên xá lợi. Kết quả, khi tầm mắt rơi xuống bàn tay chân thật và rõ ràng của mình, cậu không nén nổi tiếng chửi thề: "Cái đệt!"
Giọng cậu khiến đến cả chủ thuyền trên sông cũng phải chú ý.
"Roạt", tiếng sào trúc rẽ ngang mặt nước lặng yên, người làm trên thuyền tò mò nhìn lại.
Hạ Thanh vô cùng lúng túng. Đối diện với ánh mặt của người làm công, cậu tin chắc hiện giờ mình đã là người sống, liền vội vàng nhảy xuống xe và đứng một cách đường hoàng trên mặt đất.
"Ngươi nói có thể giúp ta sống lại là thế này hả?"
Lâu Quan Tuyết nhìn cậu vài giây, hờ hững đáp: "Ừ".
Hạ Thanh: "..." Hay lắm!!!
Hạ Thanh đứng giữa con đường phồn hoa và náo nhiệt nhất buổi đêm thành Lăng Quang, con ngươi nâu nhạt giãn to vì khiếp sợ, tóc đen lòa xòa làm nổi bật làn da trắng mịn.
Lâu Quan Tuyết dùng sáo cốt gạt tóc phủ trên trán cho cậu, cặp mắt đào hoa của hắn sâu thẳm khó lường. Hắn cười khe khẽ, âm điệu thờ ơ: "Bây giờ ngươi muốn đi cũng được."
Bình luận