Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: *. Tuyền Già (3)

Trên đường trở về cung điện, đi qua hàng nhỏ bán đèn, Hạ Thanh bị thu hút bởi ngọn đèn giấy treo ngay ngoài cửa. Ngọn đèn này được tạo hình giống hoa sen, nhìn gần lại thấy có hơi khác hoa sen một chút, cánh hoa nhọn, trông như những mảnh băng nở rộ hướng thẳng lên trời, nhụy hoa rất nhỏ không thể trông thấy rõ.

Đèn hoa nhuộm một nước xanh lam nhàn nhạt.

Đây là hoa linh vi.

Hạ Thanh sửng sốt, ngẫm nghĩ chốc lát, nói: "Ta vẫn chưa trông thấy hoa linh vi thật sự bao giờ."

Lâu Quan Tuyết hơi ngừng nhịp bước, ngữ điệu bình tĩnh: "Ngươi thích ngọn đèn kia?"

Hạ Thanh lấy làm kỳ lạ: "Ừ thích, thế thì ngươi sẽ mua cho ta hở."

Lâu Quan Tuyết nhìn cậu chằm chằm, khóe môi cong lên từng chút một, cặp mắt đào hoa tỏ vẻ khôi hài: "Ngươi đây là đang thỉnh cầu cô?" Hắn không dùng "ta" mà dùng "cô", khiến giọng điệu hắn càng thêm phần khiêu khích và biếng nhác.

Hạ Thanh im lặng, lát sau mới hờ hững nói: "Ngươi nói cái quái gì vậy?"

Lâu Quan Tuyết có hàng mi như mành, hắn nhìn cậu nhưng không nói gì, chỉ tiến vào cửa tiệm, để rồi trong ánh nhìn cực kỳ sợ hãi của thương gia, hắn thẳng tay mua mất "bảo vật trấn hàng" nhà họ.

Mấy thứ phàm tục như tiền bạc ấy mà, xưa nay chưa bao giờ lọt được vào mắt xanh của tiên nữ. Thế nên khi Hạ Thanh còn chưa thể hoàn hồn từ nỗi khiếp sợ "vãi đạn hắn mua thật", thì đã thấy vị lá ngọc cành vàng vừa ra tay là bay hẳn một viên giao châu với giá trị trân quý.

Sướng phát khùng, chủ tiệm vừa cúi người nịnh nọt vừa cung kính gỡ chiếc đèn hoa linh vi xuống và giao chuôi đèn cho vị khách quý báu.

Hạ Thanh đần mặt.

Lâu Quan Tuyết rời khỏi tiệm, đưa đèn cho cậu rất tự nhiên, cổ tay như tuyết, y phục như sương.

Hạ Thanh đang định nhấc tay cầm thì chợt bừng tỉnh, vội vã rụt tay về: "Không được, giờ ta đang là ma đấy, người khác không thấy được ta chỉ thấy được đèn. Thế rồi tự dưng có một ngọn đèn lơ lửng bên người ngươi ngươi không thấy kỳ cục à?"

Lâu Quan Tuyết: "Vậy thì?"

Hạ Thanh nghĩ nghĩ, đoạn sờ mũi: "Ngươi giúp ta cầm vào cung đi."

Lâu Quan Tuyết đứng bất động rất lâu, cuối cùng mới khẽ cười một tiếng: "Ngươi thật đúng là..."

Nhưng hắn không hoàn thành câu nói của mình, chỉ rất nghe lời mà cầm đèn hộ cậu.

Thế là ngoài đường Lăng Quang hôm ấy bỗng dưng xuất hiện một vị tiên nhân khoác y phục trắng tuyết, đeo mặt nạ bạc, tay cầm đèn hoa.

Làm cho vô số người đi lại trên đường ngoái đầu nhìn liên tục.

Hạ Thanh thấy hơi lúng túng, nhưng cũng không nghĩ ra không ổn chỗ nào- cầm cái đèn thôi thì cũng không thể khiến Lâu Quan Tuyết mệt mỏi được chứ.

Suy ngẫm một hồi, cậu thật lòng nói tiếng "Cảm ơn". Dứt lời, lại thấy chưa đủ chân thành nên thêm tiếp: "Tốn kém rồi." Vẫn thấy chưa cẩn thận, còn bảo: "Làm phiền rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...