Chap 2: *. Hạ Thanh
Hạ Thanh: "..."
Hệ thống: "..."
Hết hồn, Hạ Thanh run tay và thả lỏng hệ thống trong vô thức. Giờ hệ thống đã có lại khả năng trò chuyện nhưng cũng chẳng dám thốt một câu nào. Trong cơn run rẩy dữ dội hơn ban nãy, nó chui tọt vào tay áo Hạ Thanh.
Lâu Quan Tuyết ngước mắt nhìn chàng trai trẻ đối diện bằng ánh nhìn biếng nhác, để rồi không chút ngạc nhiên, bắt gặp đôi mắt trợn tròn đầy kinh hãi. Chàng trai có cặp con ngươi nâu nhạt và trong thuần như mã não, đuôi mắt khẽ cong, cảm xúc hiện trọn lên khuôn mặt. Tóc tai cậu bù xù, ngoài thân khoác một chiếc áo rộng màu xám. Cậu ta há miệng cả buổi mà cũng chỉ lắp ba lắp bắp được mỗi một câu "Ôi cái đệt".
Lâu Quan Tuyết nghe thấy? Nhìn thấy cậu? Cậu với hệ thống vừa nói gì ấy nhỉ?
Mường tượng lại đoạn đối thoại vừa rồi, Hạ Thanh lập tức hối xanh ruột, giá có cái lỗ nào cho cậu chui vào. Hệ thống chết tiệt, mày hại tao không vừa, cả cuộc đời tao chưa từng lúng túng như vậy.
Tuy nhiên sau khi hoàn hồn thì cậu cũng lập tức bình tĩnh lại. Hiện giờ cậu là ma, là ác quỷ nhân gian, người nên sợ phải là Lâu Quan Tuyết mới đúng chứ?
Nghĩ thông xong Hạ Thanh lại túm hệ thống đang khiếp hồn khiếp vía lách vào trong tay áo cậu ra và đặt nó lên đỉnh đầu, ánh sáng màu xanh âm u rọi xuống, rọi ra vẻ u ám quái đản trên khuôn mặt tuấn tú của cậu thiếu niên.
"Ngươi nhìn được ta?"
Lâu Quan Tuyết chỉ khẽ cười mà không đáp.
Hạ Thanh nhìn hắn bằng ánh mắt âm u, vừa cười khè khè vừa bắt chước ông già áo xám trong tiểu thuyết. Cậu hạ tông giọng, khom lưng và nói bằng giọng khàn khàn: "Nhóc con, không ngờ ngươi lại có thể nhìn thấy ta. Đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp, ngươi biết ta là ai không?"
"..." Hệ thống bị buộc phải ngồi đợi trên đầu cậu cũng bối rối, cậu là ai?
Lâu Quan Tuyết bình thản nhìn đối phương, nụ cười mỉm treo môi vẫn dịu dàng và thanh nhã.
Hạ Thanh tiếp tục gằn giọng, ánh mắt cậu càng thêm phần cay nghiệt: "Nhóc con, nói thật cho ngươi biết, kẻ tàn ác giết người không ghê tay như ngươi phải nhớ rõ người đang làm trời đang nhìn. Thiên đạo luân hồi, báo ứng khó tiếp. Hôm nay lão phu bị chính nỗi oán hận của vũ nữ chết oan kia kéo tới, cũng coi như báo ứng của ngươi."
Lông mi Lâu Quan Tuyết vừa dày vừa dài, dáng mắt xinh đẹp, khi nhìn cậu chăm chú trông hắn vừa ngây thơ vừa vô tội.
"?"
Không phản ứng gì luôn?
Hạ Thanh cảm giác kỹ năng diễn xuất và thân phận của mình bị sỉ nhục.
Cậu lập tức túm hai lọn tóc một cách dữ tợn và thả xõa chúng xuống trước mặt.
Đội ngọn lửa xanh âm u trên đỉnh đầu, cậu áp hai tay lên bàn, rồi uốn éo trườn tới theo phong cách Sadako.
Về lý thuyết thì cảnh tượng này phải rất kinh hồn bởi lửa ma sắc lạnh rọi xuống khuôn mặt thiếu nhiên trắng nhợt và hung dữ, tóc đen lấp mặt, thêm động tác cúi người lết về đằng trước trông chẳng khác nào oan hồn đòi trả mạng. Để nhập vai chân thật Hạ Thanh còn không quên vừa cười quái dị vừa gằn giọng thầm thì: "Không phải ngươi muốn biết kết cục của ngươi hả? Hôm nay tâm trạng không tồi, lão phu sẽ nói cho ngươi, kết cục của ngươi chính là sẽ bị ta... !!! Ặc!"
Bình luận