Chap 18: *. Tuyền Già (1)
Linh hồn Hạ Thanh thoát ra, trở về tẩm điện.
Cảm giác như đã ở mấy ngày trong chướng nhưng thực tế chỉ như một giấc mộng mà thôi, địa điểm thời gian đều không thay đổi.
Sáo cốt điên cuồng vỗ lên mu bàn tay cậu với vẻ vừa nôn nóng vừa lo âu.
Hạ Thanh động đậy ngón tay, khi tỉnh dậy mới nhận ra mình đã ngã văng xuống đất, đập vào tầm mắt vẫn là tẩm cung Đế vương hoa lệ mà vắng ngắt. Dạ minh châu chạm trên rường cột sừng sững đang tỏa ra ánh rạng ngời êm dịu.
Sáo cốt thấy cậu nhúc nhích thì mừng rơn, nó vội nhào tới cọ lên má cậu nhưng đã bị Hạ Thanh nhanh tay túm lấy.
Cậu ngồi dậy, đầu đau như búa bổ, khàn giọng cảnh cáo: "Ngươi ngoan ngoãn cho ta."
Sáo cốt nghe lời trong ấm ức, nằm sấp xuống đất.
Hạ Thanh ngồi nguyện tại chỗ bình tĩnh lại hồi lâu, nhắm mắt, hít nhở nhịp nhàng. Nói thật lòng, hiện giờ cậu có chút hoang mang, cậu bước vào chướng hồng trần của Lâu Quan Tuyết nhưng chẳng khác nào linh hồn cậu được tôi luyện trong lửa lại một lần.
Cậu đến bên giường xem Lâu Quan Tuyết trước.
Trên chiếc giường nằm chính giữa tẩm điện, sát khí dày đặc đã biến mất sạch sẽ như thi thể đứa bé năm tuổi bị thiêu rụi trong lửa cháy của đêm kinh trập hôm ấy. Chỉ là Lâu Quan Tuyết vẫn mê man không tỉnh, sắc môi nhợt nhạt, tà quang giữa ấn đường đã tiêu tan. Đường nét hắn sâu hơn khi còn tấm bé, hòa lẫn thêm rất nhiều anh tuấn và diễm lệ.
Hạ Thanh chưa từng quan sát Lâu Quan Tuyết nghiêm túc đến vậy, nhìn rất lâu, lòng bỗng dấy lên cảm giác buồn bã.
Buồn bã.
Đối với cậu thì đây cũng là một cảm xúc hiếm gặp.
Hoàn cảnh lớn lên của Hạ Thanh đã định trước sẽ toàn biệt ly và nước mắt. Ngồi trên bức tường, nhìn thấy quá nhiều người bước ra, quá nhiều người bước tới.
Mọi người sinh lão bệnh tử, mọi người yêu hận xa rời, cậu đều lặng yên thu vào đáy mắt, cũng rất ít thế vì vậy mà sinh lòng buồn bã.
Cậu cũng không phải sắt đá không hiểu cảm tình, mà trái lại, Hạ Thanh còn tự nhận mình vẫn lương thiện và đầy đủ cảm xúc. Cậu là một người bình thường, dĩ nhiên biết yêu hận, hiểu yêu hận, chẳng qua yêu hận không thể trở thành nguồn cơn tác động đến gốc rễ tâm tình của cậu, hay là nguyên nhân làm nhiễu loạn cõi lòng.
Hạ Thanh nghĩ vẩn nghĩ vơ, cuối cùng thở dài và cúi đầu lẩm bẩm: "Lâu Quan Tuyết, chắc chắn kiếp trước ta nợ gì ngươi."
Sáo cốt thấy chủ nhân chưa tỉnh thì lại nôn nóng xoay vòng, chọc chọc Hạ Thanh, hy vọng cậu sẽ làm gì đó.
Hạ Thanh bị nó chọc cho đau cả mặt, suýt thì ra tay bẻ gãy nó, cặp mắt nâu chứa đầy giận dữ: "Hắn đang ngủ, ngươi bảo ta đánh thức hắn là muốn ta chết luôn à? Tính nết chủ nhân nhà ngươi ra cái loại nào chẳng lẽ ngươi còn không biết?!"
Sáo cốt ỉu xìu trước lời mắng mỏ của cậu, thế rồi đột nhiên nó bị một bàn tay túm lấy.
"Tính nết ta thế nào?"
Bình luận