Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 14: *. Linh vi (2)

Ngọn nến leo lắt, phát ra tiếng tí tách lèo xèo.

Người đàn bà ôm đứa bé trai, gác cằm lên đỉnh đầu nó, thân mật nói: "Chỉ tiếc, một bức tường chặn mất đường đến tận cùng biển cả, không thể trở về được nữa."

"Ta đã thấy rất nhiều hoa linh vi nhưng chưa từng nhìn thấy khoảng biển ấy."

Móng tay nàng lướt qua mặt đứa trẻ, chợt có khoảnh khắc cảm thấy chúng như bóng kiếm ánh đao.

Người đàn bà cúi đầu, con ngươi xanh bạc dịu dàng như muốn nhấn chìm kẻ lọt vào đáy mắt, nàng khe khẽ thầm thì: "Loài người coi chúng ta là nghiệt tộc yêu dị, nhưng rốt cuộc ai mới là kẻ đến trước."

Đứa bé cũng cúi đầu, thân thể bất động, không nói một câu.

Người đàn bà đọc hết bài thơ xong thì tâm tình không tệ, nàng ngổi thẳng người, cười nói.

"Được rồi, chuyện đã kể xong rồi, đi ngủ thôi nào."

Đứa bé im lặng nhảy khỏi đùi nàng.

Hạ Thanh co ro dưới gầm giường, lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt đứa bé, quả nhiên, là Lâu Quan Tuyết năm năm tuổi.

Khi còn nhỏ đường nét chưa nảy nở, nam nữ khó phân, trông hắn đẹp như một cô bé. Hắn lạnh mặt, mím môi, tái nhợt và gầy yếu. Mái tóc bù xù được buộc lên bằng một mảnh dây lụa màu xanh lơ, hắn bước chân trần về giường của hắn.

Rất trùng hợp, giường của Lâu Quan Tuyết lại chính là chiếc giường mà Hạ Thanh đang ẩn náu.

"!" Hạ Thanh vô thức nín thở.

Người đàn bà trước bàn cũng đứng dậy, quần áo nàng màu lam nhạt với viền màu trắng, như sóng bạc giữa biển xanh. Người đàn bà xoay người, yên lặng nhìn đứa trẻ leo lên giường cho đến khi nó ngoan ngoãn đắp chăn lại. Nét mặt nàng dưới ánh nến có đôi phần săm soi lạnh lẽo, nhưng ánh nến màu cam lại quá ôn hòa, biến sự săm soi của nàng thành một loại trông ngóng yên bình.

Rất lâu sau, nàng nhẹ nhàng tắt nến, lại đứng một hồi trong bóng tối, rồi mới xoay người bước ra khỏi tẩm điện.

Trái tim Hạ Thanh vang lên một tiếng, người đàn bà này không phải là mẹ đẻ của Lâu Quan Tuyết đấy chứ? Quả đúng là có gì không bình thường.

Nhưng còn chưa kịp ngẫm nghĩ gì thêm, cậu đã cảm thấy phía trên có tiếng động, có thứ gì đó đi xuống, ngay sau đó một bàn tay duỗi đến, mò xuống gậm giường, lôi tóc cậu kéo ra ngoài cứ như muốn xé toạc cả da đầu cậu.

Hạ Thanh không kịp cả thấy đau, thì một đồ vật lạnh lẽo đã kề vào tận cổ.

Cậu ngẩng đầu, nhận ra là Lâu Quan Tuyết.

Lâu Quan Tuyết đã rời giường, ngồi xổm, dao áp cổ họng cậu, ánh mắt sắc lạnh như thú dữ ban đêm: "Ngươi là kẻ nào?"

Hạ Thanh: "..."

Lúc này cậu lại còn có cả thời gian để suy nghĩ, bây giờ cậu là thực thể chứ không phải ma quỷ nữa à? Thậm chí Lâu Quan Tuyết năm tuổi còn có thể chạm vào người cậu? Vậy thì rốt cuộc cậu đang là gì?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...