Chap 13: *. Linh vi (1)
Hạ Thanh nói xong cũng lập tức bụm miệng, im thin thít, vô cùng hối hận trước sự ngu xuẩn của mình. May là Lâu Quan Tuyết không quan tâm đến cậu, nghe thấy vậy cũng chỉ hờ hững liếc nhìn cậu mà thôi. Màu da của hắn ngày càng tái nhợt, ánh mắt mang theo tà khí huyết sắc. Không biết có phải do bị Ôn Kiểu gây ảnh hưởng không mà bạo ngược bị đè nén trong cơ thể hắn mãnh liệt hơn và dường như từng thời từng khắc đều có thể hóa thành nham thạch nóng bỏng, rồi phá máu thịt xông ra.
"Ngươi không sao đấy chứ." Dẫu sao thì biệt danh lén lút đặt cho người ta đã bị người ta tình cờ nghe được, Hạ Thanh dễ ngại, nên đành dùng lời hỏi han coi như đổi chủ đề.
Lâu Quan Tuyết không trả lời, chỉ hỏi lại cậu từng chữ: "Tiên nữ?"
Hạ Thanh cứng cổ: "Ờm... tiên nữ ở chỗ bọn ta nghĩa là cao thủ, chuyên dùng để khen người khác, nam hay nữ đều thích nghe."
Lâu Quan Tuyết nhìn cậu chằm chằm, cười một tiếng lạnh băng.
Toàn quỷ Hạ Thanh đều đã tê rần.
Kết quả là họa thường đến theo bầy.
Khi trở về tẩm điện, họ bỗng phát hiện trên giường đã nằm sẵn một người - chẳng ngờ lại chính là tên thị vệ đã cười với cậu mấy ngày hôm trước.
Thân thể khôi ngô khoác áo ngủ mỏng manh để lộ bộ ngực đầy lông, chân tay bị trói chặt, trông có vẻ còn bị chuốc thuốc, khuôn mặt thật thà ửng đỏ, cặp mắt ướt nhẹp, tên thị vệ vừa nhìn Lâu Quan Tuyết bằng vẻ mê man và trống rỗng, vừa phát ra tiếng rên rỉ không ngừng.
"..."
Hạ Thanh bùng nổ.
Vãi đạn cái quỷ gì đây!
Cậu bị bức tranh "mỹ nam sưởi giường" làm cho nổi da gà da vịt. Mà Lâu Quan Tuyết không hổ là Lâu Quan Tuyết, sắc mặt hắn vẫn lạnh tanh không phản ứng gì, thậm chí còn rảnh rỗi bước tới châm đèn nữa.
Hạ Thanh lắp bắp: "Ta ta ta có thể giải thích, đây là Trương Thiện..."
Lâu Quan Tuyết lạnh lùng nói: "Ngươi có ham muốn, nhịn, đừng dùng thân thể của ta..."
"?" Hạ Thanh hết đường chối cãi, nghẹn họng: "Gì mà ta có ham muốn. Hắn cười với ta ta mới khen có một câu mà Trương Thiện đã nhét người đến tận giường! Cái này sao trách ta được chứ?!"
Có lẽ tối nay tâm trạng thật sự không tốt nên Lâu Quan Tuyết chỉ cụp mắt không nói gì. Hạ Thanh ái ngại: "Để ta xử lý chuyện này, ngươi đi nghỉ ngơi cho khỏe."
Lâu Quan Tuyết không đáp, quay đầu nhìn cậu dưới ánh lửa sáng rực, rất lâu sau mới chậm rãi nói: "Không phải ngươi vẫn luôn nói rằng thanh danh ta không tốt? Bây giờ nhờ ơn ngươi ban tặng, ta lại có thêm danh hào đoạn tụ."
Hắn liếc lên giường, thấy tên thị vệ bị bỏ thuốc mặc áo đàn bà, khóe môi hắn lại nhếch lên thành vẻ chế giễu: "À, còn thêm cả biến thái."
Hạ Thanh: "..." Ngươi tưởng bình thường ngươi không đủ biến thái chắc. Sau đó cậu nhập vào xác Lâu Quan Tuyết, chuyện đầu tiên cần làm là xông ra tính sổ cùng Trương Thiện.
Bình luận