Chap 11: *. Lăng Quang (5)
Buổi sáng, Hạ Thanh bị cây sáo đánh thức.
Sắc ban mai vượt cung điện chín lớp, xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng. Dưới ánh nắng trên cao, cậu mơ màng nhìn thấy Lâu Quan Tuyết đang đứng trước mặt. Lâu Quan Tuyết đã thay xong quần áo, một bộ y phục bằng gấm đen khoác trên thân hình cao ngất.
"Mấy giờ rồi?" Hạ Thanh rầm rì.
Lâu Quan Tuyết điềm nhiên đáp: "Giờ thìn."
Đầu óc hiện đại của Hạ Thanh tạm thời không hiểu giờ thìn rốt cuộc là mấy giờ.
(*7-9h)
Lâu Quan Tuyết nói: "Ngươi nên đi thỉnh an Yến Lan Du."
Hạ Thanh chậm chạp: "À." Hiểu rồi, nên làm việc.
Cậu dụi dụi mắt và ngoan ngoãn ngồi yên. Hạ Thanh không bị gắt ngủ, nhưng vẫn cần ngồi ngơ ngẩn hồi lâu mới tỉnh táo được.
Lâu Quan Tuyết nhìn cậu chốc lát, cảm thấy hay ho, bèn dùng cây sáo trong tay gẩy gẩy cọng tóc ngốc vểnh lên trên đỉnh đầu của cậu.
Hạ Thanh cũng không giận, chỉ im lặng nhìn hắn bằng vẻ mặt "Nhà ngươi muốn gì".
Lâu Quan Tuyết mỉm cười: "Hình như ta chưa hỏi tuổi tác của ngươi."
Hạ Thanh lại dụi mắt, đáp bừa: "Để ta tính xem nào, chừng chừng ba trăm tuổi nhé. Bàn về tuổi tác thì ngươi phải gọi ta là cụ cố tổ đấy."
Lâu Quan Tuyết gật đầu, không tiếp lời thêm. Toàn đấm vào bông nên Hạ Thanh đã tức nhiều quen thói.
Hôm nay Lâu Quan Tuyết mang thêm mũ mão, ngọc quan giữ cho mái tóc dài ngay ngắn, nước da tái nhợt, cẩm bào sắc đen thêu mây màu máu, trong tay là chiếc sáo cốt ánh tà, cả người hắn như tản ra yêu khí. "Hôm nay ngươi đi một mình."
Hạ Thanh lúng túng trợn tròn hai mắt, ấp úng: "Ta... ta đi một mình?"
Lâu Quan Tuyết: "Ừ."
Trạng thái linh hồn của cậu không thể rời khỏi Lâu Quan Tuyết trong khi Lâu Quan Tuyết lại không bị ràng buộc gì cả, đúng là bất công!
Hạ Thanh nghĩ ngợi, vội hỏi: "Đừng bảo ngươi sẽ bỏ mặc ta rồi tự mình chạy trốn đấy nhé?" Và sau đó sẽ chỉ còn dư lại mình cậu đứng giữa hoàng cung nước Sở, đối mặt với bà điên Yến Lan Du cùng một đám cung nữ thái giám coi mình như sát thần?
Lâu Quan Tuyết cười khẽ, nhẹ giọng nói: "Ta không chạy, ta ở ngay tẩm điện này."
Hạ Thanh thở phào: "À, ngươi muốn nghỉ ngơi hả?"
Lâu Quan Tuyết: "Ừm."
"Thôi được rồi." Hạ Thanh âm thầm đánh giá tình hình, bây giờ cậu đóng vai bạo quân, ai gặp cũng bàng hoàng kinh hãi, chắc Yến Lan Du cũng không thể đột ngột nổi điên và giết cậu dễ dàng được.
Lâu Quan Tuyết không thích người khác hầu hạ cận kề, thành ra Trương Thiện phải đợi phía ngoài chừng nửa giờ thì Hạ Thanh mới chậm rãi bước ra.
"Bệ hạ vạn an."
Cơn buồn ngủ của Hạ Thanh lập tức tan tành khi nghe thấy âm thanh nịnh nọt và nụ cười lấy lòng nhăn nhúm của lão, thế là cũng khỏi phải lo về việc mình sẽ ngủ gật luôn.
Bình luận