Chap 1: *. Lâu Quan Tuyết
Chú thích: Chương đã sửa lại câu cú mình sẽ để dấu * ở đầu.
Tuy nhiên vì bận việc và có những ưu tiên riêng nên bản beta lần 1 (không check raw) sẽ không chỉn chu 100%. Mọi góp ý không cấp thiết sẽ được tiếp nhận cho những truyện kế tiếp.
Hy vọng điều này không ảnh hưởng nhiều đến trải nghiệm đọc của mọi người.
_______________________
Lầu Trích Tinh, hoàng cung nước Sở.
Dưới bầu trời trăng sáng sao thưa, chuông đồng treo góc mái đình ngân nga từng tiếng. Dạ minh châu khảm trên trần điện tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng và vằng vặc tựa trăng, soi tỏ rường cột được chạm khắc hoa lệ, làm toát lên vẻ phú quý giàu sang của chúng.
Ca nhạc rộn ràng.
Bàn chân trắng trẻo của ả vũ nữ lướt trên mặt đất bóng loáng như gương.
Cổ chân cột lụa đỏ, ánh mắt lúng liếng, từng cái nhấc mắt cau mày của ả đều để lộ nét quyến luyến chảy sâu trong xương tủy, chỉ hòng kéo được người ngồi cao ngã xuống hồng trần.
Không chỉ ả.
Lão thái giám cầm cây phất trần lặng lẽ toát mồ hôi. Trộm nhìn người trên ghế, lão luống cuống mở miệng: "Bệ... bệ hạ, đây là vũ nữ tới từ châu Đông. Nàng không những có tài nhảy múa độc nhất vô nhị mà nghe nói kỹ xảo trên giường cũng... cũng tài tình lắm ạ."
Xem ra Hoàng đế bệ hạ của nước Sở hôm nay rất nể mặt mọi người. Hắn dựa lên thành ghế, đáp một tiếng đầy bằng giọng lười biếng.
"Ừm."
Giọng nói của hắn bị đè trong cổ họng làm toát lên vẻ ngả ngớn mà thong dong.
Hắn mặc áo trắng xa hoa với đường viền cổ tay và cổ áo thêu mây cách điệu đen. Tuổi gần mười sáu, chưa đến cập quan, dung nhan xinh đẹp đem đến cho hắn danh hiệu "châu ngọc Lăng Quang". Lại thêm sắc môi đỏ đậm và sống mũi cao thẳng, hắn nom xảo quyệt và diễm lệ đến kiêu kỳ.
Nhìn ả vũ nữ e ấp đằng xa, Lâu Quan Tuyết hờ hững hỏi: "Tới từ Châu Đông?"
Thái giám run rẩy đáp: "Vâng, vâng."
Lâu Quan Tuyết khẽ cúi đầu, tóc đen rủ xuống lướt qua sườn má, ánh mắt hắt lên nét hồn nhiên: "Cô nghe nói thiếu nữ Châu Đông eo nhỏ, thường có thói quen nhịn ăn nên người nhẹ như yến. Điều này có thật không?"
Thái giám ngẩn người, mặt mày trắng bệch: "Hình như... hình như là đúng ạ."
Lúc này âm nhạc đã ngừng, vũ nữ thướt tha thi lễ rồi quỳ ngồi xuống đất.
Sau tiếng cười khe khẽ, Lâu Quan Tuyết bước chân trần xuống dưới bậc thềm. Hắn rất gầy, da dẻ trắng nhợt cái màu bệnh hoạn, có thể thấy loáng thoáng mạch xanh ẩn hiện trên cổ tay cổ chân hắn.
Khi hắn lại gần, ả vũ nữ trở nên cứng ngắc và hoàn toàn không dám cử động.
Lời đồn về vị bạo quân trước mặt hiện lên trong đầu khiến ả hoảng sợ đến nỗi đầu óc trống trơn, nhưng nhớ lời Thái hậu nương nương giao phó, ả lại tự trấn an mình.
Bình luận