Chap 8: 8
Tử Du thấy trên trán mát lạnh, dần dần tỉnh lại. Trên trán mát mát hóa ra là miếng dán hạ nhiệt. Anh muốn bỏ nó ra nhưng cả người thoát lực, đầu đau, cổ họng nóng rát.
Không lâu sau cửa phòng mở ra, có tiếng bước chân tới gần.
"Anh tỉnh rồi à?" Là giọng nói của Điền Hủ Ninh.
"Nước..." Tử Du phát ra tiếng rên rỉ trong vô thức.
"Anh chờ chút." Tiếng bước chân đi xa, Tử Du mờ mịt nhìn trần nhà.
Sau đó tiếng bước chân quay lại, tay hắn còn cầm thêm một cốc nước. Điền Hủ Ninh đỡ vai anh, để anh ngồi trong ngực hắn, lấy cốc đưa lên miệng Tử Du, anh gấp gáp uống nước, bởi vì vội vàng mà bị sặc, Điền Hủ Ninh vỗ vỗ lưng anh, nhẹ giọng dỗ.
"Chậm thôi, đừng vội, cứ từ từ mà uống."
Sau khi bị sặc, Tử Du mới từ từ uống nước, cái miệng nhỏ khép mở. Đợi anh uống xong Điền Hủ Ninh đặt cốc lên bàn, nhìn từ miệng anh đến vạt áo bên dưới đều ướt, không nhịn được cười hỏi. "Anh uống nước hay là hất nước vào quần áo vậy?"
Tử Du có chút lúng túng, Điền Hủ Ninh nhìn anh, đột nhiên vươn ngón cái đè lại môi dưới của anh, hắn dùng lực lướt qua giúp anh lau sạch vệt nước bên môi.
Tử Du bị dọa sợ, hai mặt trợn tròn nhìn hắn. Điền Hủ Ninh làm như không có gì, từ đầu giường lấy khăn giấy giúp anh lau khô vạt áo.
Hai người đều im lặng.
"Anh đã ngủ một ngày." Điền Hủ Ninh lên tiếng trước.
"A, thật sao?" Phản ứng của Tử Du có chút chậm chạp. Anh không ngờ bản thân tỉnh lại vẫn có thể nhìn thấy người này bên cạnh, nằm trong ngực đối phương, cảm giác có chút không thật.
"Vết thương của anh bị nhiễm trùng dẫn đến phát sốt, lúc anh ngủ em đã giúp anh bôi thuốc." Điền Hủ Ninh nói, biểu hiện có chút không được tự nhiên.
"Vậy ư." Tử Du vẫn ngơ ngác, nhưng đã kịp phản ứng lại. Vết thương của anh là do buổi tối bị cường bạo trước đó, trong lòng Điền Hủ Ninh hổ thẹn, ở lại chăm sóc anh cũng là chuyện đúng tình hợp lý.
"Bị thương nặng như vậy sao không bôi thuốc đã chạy đi làm?" Điền Hủ Ninh nhìn gò má gầy gò của anh, nhíu mày. "Hai ngày nay anh ăn cơm chưa? Em thấy chén cháo bên đầu giường vẫn còn, trên bàn ăn không chút thay đổi."
Tử Du nhớ lại, khẽ rũ đầu, anh nhỏ giọng trả lời. "Anh quên mất."
Quên ăn cơm, quên uống nước, cũng quên bôi thuốc. Chẳng trách lúc làm việc luôn cảm thấy choáng đầu, không phải do vết thương quá nặng mà là do quá đói bụng.
Nếu như ngày nghỉ cuối tuần là ba ngày thì chắc chắn Tử Du sẽ chết khát ở trong phòng rồi.
"Chuyện như vậy anh cũng quên được, anh có biết lúc anh ngất đi em..." Điền Hủ Ninh im lặng, dường như rất tức giận, hắn lườm anh một cái.
Tử Du co rúm thân thể, anh cũng biết do bản thân sơ ý bất cẩn khiến Điền Hủ Ninh thêm phiền phức.
"Đã làm phiền em đợi tới bây giờ." Tử Du giật giật thân mình, muốn từ trong ngực Điền Hủ Ninh ngồi dậy, anh nói. "Hiện tại anh tỉnh rồi, vì vậy..."
Bình luận