Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: 7.

Tử Du thất thần nằm trên giường, rèm cửa sổ vẫn kéo như ngày cuối hai người ân ái, vì lẽ đó anh không biết bây giờ đang là ban ngày hay buổi tối. Anh không biết Điền Hủ Ninh đã rời đi bao lâu.

Điền Hủ Ninh đi rồi. Hắn nói. "Em tạm thời quay lại trường học." Sau đó rời đi không quay đầu lại.

Tuy nói tạm thời quay về kí túc xá, nhưng có thể là không bao giờ quay về đây nữa.

Hôm đó hắn thô bạo như vậy, không ngờ là vì muốn chia tay. Đối phương là muốn anh thất vọng với việc làm tình, sau đó tự biết rời đi. Thật ra không cần phải như vậy. Nếu thật sự muốn chia tay, nói rõ ràng với anh là được, anh cũng có lòng tự trọng của riêng mình, sẽ không dây dưa không chịu buông tay.

Muốn dùng thân thể giữ lại hắn, chỉ bởi vì trong phút chốc không tỉnh táo mà thôi.

Tiếng khóc khó nghe hiện giờ cũng không phải của anh. Tử Du vùi mặt vào trong gối, khóc đến không thở nổi.

"Này, dù cậu đã thành niên nhưng vẫn nên uống ít một chút." Triển Hiên khó xử lên tiếng, cuối tuần bản thân đang ở nhà chơi game, không ngờ tên này gọi tới, nửa đêm phải chạy ra ngoài tiếp rượu cho hắn. Nói là tiếp rượu cũng chỉ có mình Điền Hủ Ninh uống rượu giải sầu mà thôi. Từ lúc Triển Hiên tới, một chữ Điền Hủ Ninh cũng không nói.

Triển Hiên bất đắc dĩ quay sang hỏi bartender: "Cậu ấy đã uống được bao nhiêu rồi?"

Anh chàng bartender nhún vai: "Từ chiều đến đây liền ngồi uống tới giờ, tôi đã sớm khuyên cậu ta dừng lại, nếu uống tiếp chắc chắn sẽ ngộ độc cồn."

"Cậu là bị ai đả kích thành như thế này hả?" Triển Hiên kéo vai Điền Hủ Ninh. "Cậu không sao chứ, ít nhất cũng nên nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra."

Điền Hủ Ninh mở to mắt, liếc nhìn Triển Hiên, sau đó thất vọng quay đầu đi.

Miệng Triển Hiên giật giật, trong lòng không hiểu tại sao bị tên nhóc này ghét bỏ như vậy...

"Tôi chia tay rồi."

Triển Hiên khiếp sợ quay đầu lại, Điền Hủ Ninh nằm sấp trên quầy bar, hai mắt nhìn chằm chằm ly rượu trong tay, giống như câu vừa rồi không phải hắn nói.

Triển Hiên kinh ngạc hỏi: "Cùng người kia sao?"

Điền Hủ Ninh ngây ngốc, sau đó gật gật đầu.

"Ồ, anh ta đá cậu ư?" Nghĩ đến tình cảm Điền Hủ Ninh dành cho người kia, Triển Hiên đồng cảm với hắn: không khác nghiện ma túy chút nào.

"Là tôi nói lời chia tay." Điền Hủ Ninh lẩm bẩm nói, dưới ánh mắt mở to đầy kinh ngạc của Triển Hiên, hắn nói: "Có điều là do anh ấy đá tôi."

"Hả?" Triển Hiên không hiểu chuyện gì.

"Anh ấy cùng người khác lên giường."

"A..." Triển Hiên không khỏi thương cảm cho cậu bạn này.

"Anh ấy nói ở lại tăng ca, tôi gọi điện thoại cho đồng nghiệp của anh, họ nói mọi người đã sớm tan ca. Anh ấy nói bản thân rất mệt, vừa chạm vào thân thể đã kêu đau, nhưng mấy ngày đó tôi không chạm vào anh ấy. Trên người không phải mùi sữa tắm trong nhà. Trên cơ thể còn có dấu vết người khác lưu lại."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...