Chap 6: 6.
Điền Hủ Ninh thật sự thực hiện như lời hắn nói, rất nghiêm túc hành động.
Tử Du mỗi ngày khổ cực đi làm rồi chăm chỉ tập yoga, về nhà còn bị người yêu tinh lực dồi dào đè xuống giường, dù có từ chối cũng vô dụng, người yêu sẽ đem anh kéo lại, sau đó kích thích những điểm mẫn cảm trên thân thể anh, thế nào đi nữa anh cũng không nói được, thời điểm tính khí bị nắm chặt, Tử Du chỉ có thể tước vũ khí đầu hàng, hắn hôn ngực sẽ chủ động ưỡn ra đáp lại.
Tử Du chỉ bất lực thở dốc, tiếp nhận từng lần xỏ xuyên mãnh liệt của người yêu, đến khi rít gào lên đỉnh. Mỗi ngày vận động cường độ cao như vậy khiến ngày thứ hai Tử Du đến công ty là dáng vẻ uể oải.
"Tử Du, gần đây cậu ở cạnh bạn gái suốt sao?" Vẻ mặt của đồng nghiệp ám muội, cậu ta đáng giá anh từ trên xuống dưới.
"...Không có." Tử Du cẩn thận đặt mông ngồi xuống ghế, phần xương đuôi truyền đến đau nhức khiến anh đau khổ nhăn mặt.
Sáng sớm trước khi ra ngoài, Tử Du đang cúi người xỏ giày, đột nhiên người yêu phía sau đè anh lên cửa, cách cửa có thể nghe thấy tiếng mẹ con nhà đối diện nói chuyện rời nhà, Tử Du vội vàng muốn đi làm nên từ chối lại bị người yêu vỗ mạnh lên mông một cái.
"Đừng giả bộ, đối xử thô bạo như vậy không phải càng khiến anh có nhiều khoái cảm hơn sao?" Giọng nói không kiên nhẫn cùng âm trầm của Điền Hủ Ninh vang lên, hắn đặt anh lên cửa, nửa người dưới tàn nhẫn va chạm.
"Rõ ràng bên trong cắn em rất chặt."
Người yêu không dịu dàng khiến Tử Du không thoải mái, anh nhíu mày đè xuống tiếng rên rỉ.
Gần đây mỗi khi làm tình đều mang lại cảm giác bị ép buộc, bước dạo đầu làm rất qua loa, có lúc bên dưới chưa chuẩn bị tốt đã bị đâm vào. Thành thật mà nói cảm giác của anh rất không tốt, nhưng dù tâm trạng không thoải mái, bị hắn đối xử thô bạo như vậy nhưng thân thể theo bản năng vẫn sẽ phản ứng.
Lần làm tình vội vàng kịch liệt vào sáng sớm cứ như vậy kết thúc, cho tới khi Tử Du bị đồng nghiệp hỏi thăm.
"Đừng che giấu." Đồng nghiệp xua tay. "Ai cũng thấy dáng vẻ miệt mài quá độ của cậu rồi, bạn gái của cậu cũng thật lợi hại."
"Có thật không?" Tử Du kinh hãi biến sắc, gần như từ trên ghế nhảy xuống. "Rõ ràng như vậy sao?"
"Ồ, đây là thừa nhận rồi sao." Mặt đồng nghiệp hiện lên tia trêu chọc. "Thành thật thừa nhận không phải tốt hơn à, có gì đâu mà che giấu."
"...." Tử Du bây giờ mới phản ứng được bản thân mắc câu, thở dài một hơi, cảm giác rất bất lực. "Anh không nên tuỳ tiện doạ tôi như thế."
"Tôi không có doạ cậu." Anh bạn đồng nghiệp xấu xa cười nói. "Tuy cậu chưa tới mức tinh tẫn nhân vong nhưng mỗi ngày đều mang mấy dấu vết mờ ám như vậy tới công ty, dù là người không để ý cũng có thể thấy cuộc sống về đêm của cậu sống động như thế nào đi."
"Anh có ý gì?" Tử Du có dự cảm không tốt. Nhờ anh đồng nghiệp không có thiện ý nhắc nhở Tử Du mới phát hiện sau gáy mình rõ ràng có một dấu hôn bị cắn ra, bởi vì ở phía sau gáy nên trừ anh ra những người khác đều có thể thấy được.
Bình luận