Chap 13: 13
"..Được, cậu đọc số điện thoại của người yêu cho tớ đi."
Không biết qua bao lâu, Dương Kỳ ở ngoài cửa giả vờ kiên cường, giọng nói hoạt bát vang lên.
Di động bị người yêu nhét vào trong tay, bàn tay anh hồi hộp tới phát run, anh vẫn còn do dự, nhỏ giọng trách. "Thật sự muốn như vậy phải không?"
Di động rất nhanh rung rung, Tử Du sợ đến suýt chút nữa không cầm được điện thoại.
Dưới sự thúc giục của người yêu Tử Du chịu đựng thân thể bị đang bị gây rối, nghe điện thoại. Yên lặng một lúc.
"Alo..Xin chào." Tử Du miễn cưỡng lên tiếng.
Điền Hủ Ninh mỉm cười, như khen thưởng hôn hôn khóe môi anh.
"A? Sao là giọng của đàn ông?" Dương Kỳ cảm thấy khó hiểu.
Tử Du hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào, anh nhìn Điền Hủ Ninh cầu cứu, hắn ôm eo anh, chậm rãi đâm vào trong mấy lần.
Tử Du thiếu chút nữa rên rỉ ra tiếng, anh đưa điện thoại ra xa một chút, hé miệng thở dốc, không tiếng động lên án người yêu đang làm bậy.
Điền Hủ Ninh dùng khẩu hình nói với anh: Nhanh một chút.
Sau đó như cố ý đẩy đẩy eo hông.
Tử Du không thể làm gì khác hơn, vẻ mặt đau khổ, anh đưa điện thoại đến bên tai, cố gắng nói. "Xin chào, xin hỏi ai vậy?"
"A, xin chào, em là bạn học của Điền Hủ Ninh." Dương Kỳ nói bừa, đột nhiên cô nàng bình tĩnh lại, hỏi. "Xin hỏi đây có phải số điện thoại của người yêu Điền Hủ Ninh không?"
"A..Chuyện này..chuyện này..." Tử Du thực sự không nói ra được, Điền Hủ Ninh híp mắt, đưa tay nắm chặt thân dưới của Tử Du. Anh hít sâu một hơi.
"Vậy anh là ai?" Dương Kỳ nghi ngờ hỏi.
Điền Hủ Ninh dùng lòng bàn tay xoa xoa tính khí, nơi đó bị kích thích không ngừng chảy nước, không chỉ như vậy lực chuyển động bên dưới càng ngày càng lớn, Tử Du không nhịn được thổn thức nâng eo, tiếng hít thở ồ ồ vang lên.
Tiếp tục như vậy anh chắc chắn không cách nào nhịn được, dù là phía trước hay đằng sau, Điền Hủ Ninh nhất định khiến anh rít gào bắn ra.
"Tôi, tôi là..." Tử Du nhìn môi Điền Hủ Ninh, run giọng nói. "Tôi là Tử Du, là người yêu sống chung với Điền Hủ Ninh ba năm..."
Sau khi nói xong bởi vì có cảm giác bản thân có lỗi, Tử Du lập tức tắt điện thoại. Anh không muốn biết Dương Kỳ trả lời như thế nào. Cùng lúc đó anh khóc ra, nước mắt chảy xuống, lần đầu anh cảm thấy an tâm như vậy. Người yêu chỉ là của riêng mình anh.
Ý nghĩ này khiến trong lòng hay thân thể Tử Du đều nóng lên, anh ôm chặt người yêu, vội vàng hôn môi cảm nhận hương vị của đối phương. Người kia càng kịch liệt hơn đè chặt đầu anh.
Anh bị người yêu ôm ấp bắn tinh, tinh dịch nóng bỏng bắn vào thịt huyệt, trước mắt một trận trống rỗng.
Âm thanh rên rỉ căn bản không cách nào khống chế, không biết Dương Kỳ ở bên ngoài có nghe thấy không, từ lúc vừa ném di động không còn nghe thấy tiếng của Dương Kỳ nữa, chắc hẳn cô nàng đã rời đi rồi. Nếu như vẫn còn ở đây, nghe được tiếng vang như vậy chắc chắn cô nàng sẽ không yên tĩnh như bây giờ.
Bình luận