Chap 12: 12
chương này có nhắc lại chuyện trong quá khứ nên nó có lẫn lộn 1 xíu, mng đọc từ từ thôi nhe.
—
Thời gian thấm thoát trôi, ngày thứ sáu đã tới, trận đấu diễn ra tại nhà thể chất thành phố, bảy giờ bắt đầu. Năm giờ Tử Du tan làm chạy đi, sáu giờ tới nơi anh phát hiện bên trong đã ngồi không ít người, hầu như đều là học sinh, khiến Tử Du kinh ngạc là khán giả đa số là nữ sinh, điều quan trọng là cổ động viên không giống đội cổ vũ nghiệp dư của một trường trung học phổ thông, các cô gái mặc đồng phục cổ động viên nhiệt liệt cổ vũ.
Tử Du nhìn thấy Dương Kỳ dáng người gợi cảm, khuôn mặt xinh đẹp khiến anh cảm thấy có chút không thoải mái. Anh không nghĩ tới cô nhóc vẫn ở đây, hơn nữa còn là đội trưởng.
Khi anh muốn đi nơi khác Dương Kỳ đã nhìn thấy anh. Cô nàng vẫy tay, cười với anh, Tử Du không thể làm gì khác là đứng lại, cũng cười cười.
Sau khi tập duyệt xong Dương Kỳ chạy về hướng anh, cười nói. "Anh là người sống cùng Điền Hủ Ninh đúng không, em nhận ra anh."
Tử Du có chút cứng ngắc cười nói. "Đã lâu không gặp."
"Lần trước cũng gặp anh ở nơi này, sau đó vẫn chưa có cơ hội gặp lại." Dương Kỳ nói, cô nàng vỗ tay một cái. "Đúng rồi, hình như đã là chuyện từ hai năm trước, đúng không?"
'Hai năm trước, Tử Du tốt nghiệp đại học ở thành phố này, anh tìm việc ở đây rồi thuê phòng. Điền Hủ Ninh là em trai cạnh nhà anh từ hồi tiểu học. Khiến Tử Du không nghĩ tới đó là Điền Hủ Ninh chuyển tới thành phố mình ở khi học trung học phổ thông. Thời điểm nhận được điện thoại của Điền Hủ Ninh, Tử Du vẫn còn đang buồn rầu không biết nên mua gì cho nhà mới.
"Anh, em có thể đến nhà anh ở nhờ được không?" Vừa kết nối Điền Hủ Ninh liền nói như vậy.
Tử Du cho rằng bản thân không nghe rõ. "Em nói gì cơ?"
Sau một hồi yên lặng, giọng nói Điền Hủ Ninh rõ ràng truyền đến. "Ba mẹ em ly hôn."
Tuy Tử Du đã sớm nhìn ra ba mẹ Điền Hủ Ninh tình cảm không tốt, hai người chưa từng cùng nhau ở nhà, có khi còn không ai ở nhà, có mấy lần Điền Hủ Ninh không mang chìa khóa, Tử Du tan học về nhìn thấy hắn cô đơn ngồi trước cửa, anh không chịu được sẽ mang hắn về nhà mình, giúp hắn làm bài tập, còn cho hắn mượn nửa cái giường trong phòng.
Có lần Điền Hủ Ninh còn ở nhà anh nửa tháng ba mẹ hắn mới trở về. Vừa quay về hai người đã trách mắng đối phương tại sao không quan tâm con mình. Dù vậy Tử Du không ngờ tới hai người sẽ chọn thời điểm Điền Hủ Ninh vừa lên lớp mười ly hôn.
"Em có khỏe không?" Tử Du nhẹ giọng hỏi.
"Ừm." Đối phương đáp một tiếng khiến cho Tử Du đau lòng.
Anh nhớ tới đứa nhỏ mình từng thu nhận lúc trước, khi đó hắn sẽ oan ức mím môi, buổi tối đi ngủ ôm chặt eo anh, muốn anh hứa hẹn không rời đi mới yên tâm nhắm mắt.
Bình luận