Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: 12 THẦY GIÁO DÂM ĐÃNG - Phần 2

Im lặng trong vài giây, bỗng nhiên thầy Trần hỏi:

– Em có muốn điểm mình cao hơn không Kiên?

– Dạ có chứ!

Vũ Kiên thật thà trả lời, mắt vẫn không rời phần hạ bộ của thầy Trần. Vì nó đang ngồi, còn thầy Trần thì lại đứng kế bên khiến cho tầm mắt nó ngang bằng với vùng dưới thắt lưng của thầy, cho nên nếu muốn tránh không nhìn vào chỗ đó thì cũng hơi bị khó.

– Như tôi đã nói ban nãy, nếu muốn điểm mình được cải thiện thì em phải nghe lời tôi, và chính miệng em cũng đã đồng ý như vậy rồi. Vậy, tôi có thể cho em đậu môn này, thậm chí còn có thể có điểm trung bình cao nhất lớp luôn, nếu em chịu làm việc này cho tôi.

Dứt lời, thầy Trần đã nhanh chóng kéo phéc-mơ-tuya chiếc quần tây của mình xuống và, bằng 1 thao tác thật nhanh, 1 khúc thịt màu hồng, dài và đầy gân guốc có cái đầu bóng lưỡng đã bày ra trước mắt Vũ Kiên, đung đưa lên xuống như đang trêu ngươi nó.

Vũ Kiên cảm thấy sốc vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ. Chỉ 1 tiếng "roẹt" của phéc-mơ-tuya kéo xuống, sau đó là con cặc của thầy Trần đã bày ra ngay trước mắt nó, thuôn dài và đỏ hồng hào. Con cặc thầy đang ở trạng thái bán cương cứng mà đã dài như vậy rồi, không biết khi cương hết cỡ thì sẽ dài tới tận đâu.

– Em biết mình phải làm gì mà Vũ Kiên, nếu em muốn vượt qua môn này 1 cách dễ dàng hơn! – Thầy Trần nói.

Vũ Kiên không ngờ 1 gã đàn ông đang đứng thò cu ra ngay trước mặt người khác mà lại có thể nói những câu như vậy, nhưng nó không biết làm sao cả. Thì ra thứ thầy Trần gợi ý với nó ban nãy không phải là tiền bạc, cũng chẳng phải quà cáp mà chính là điều này đây. Thực sự thì Vũ Kiên đang rất khó nghĩ. Bây giờ nó có thể đứng lên và ra về ngay lập tức, đồng nghĩa với việc làm thầy Trần sôi máu lên vì đã trưng cặc ra trước mặt mà Vũ Kiên không thèm động đến, và việc rớt môn học này sẽ là hậu quả đương nhiên không thể tránh khỏi.

Ngược lại, Vũ Kiên chỉ cần nhích tới thêm vài mươi phân, ngoan ngoãn mở miệng ra thì mọi chuyện sẽ đảo ngược hoàn toàn, không những qua được môn học này mà nó còn có thể qua với 1 số điểm cao nữa là đằng khác. Đôi khi, khoảng cách giữa 2 điều đối lập nhau, giữa học lại hay không học lại, giữa tốn tiền hay không tốn tiền, giữa mất thời gian hay không mất thời gian... lại chỉ cách nhau có vài mươi centimet. Trong trường hợp của Vũ Kiên, khoảng cách vài mươi centimet đó hoàn toàn có thể quyết định số phận 1 môn học của nó.

Thầy Trần vẫn kiên nhẫn đứng trưng cu trước mặt Vũ Kiên, chờ cho đến khi nó suy nghĩ xong và đưa ra quyết định cuối cùng – Ngậm hay không ngậm. Nhìn vẻ mặt và dáng vẻ suy nghĩ của nó, anh nghĩ khả năng nó sẽ chiều theo ý mình là lớn hơn. Tuy nhiên, để cho chắc ăn hơn, anh mới thử lòng thằng nhóc xem thế nào.

– Ok, có vẻ như em không muốn vâng lời cho lắm! Thôi được, em có thể ra về!

Thầy Trần nói. Tay phải anh kéo mép quần lót nằm bên dưới gốc cặc ra để tay trái nhét cây hàng dài thượt của mình vào trở lại. Chiêu mèo giả vờ chê mỡ này của anh lập tức hiệu nghiệm. Ngay khi anh vừa nhét con cặc của mình vào lại trong quần, chưa kịp kéo phéc-mơ-tuya lên thì Vũ Kiên đã vội cất tiếng:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...