Chap 7: 7
Trong trí nhớ của Chương Hiểu, cha là một người rất cáu kỉnh, điều đó như một cơn ác mộng liên tục lặp đi lặp lại. Mỗi khi cha ném thứ gì đó, khuôn mặt ông trở nên méo mó, điên cuồng hét loạn chửi rủa mẹ cậu. Nghe nói bà ấy đã chạy theo kẻ có tiền, bỏ rơi hai người.
Hai mươi năm trôi qua, cha Chương từng gặp gỡ vài người nhưng cuối cùng đều thất bại. Ông vừa yêu, vừa hận phụ nữ, mỗi ngày đều giáo dục cậu rằng tương lai phải tìm một người vợ hiền lành biết lo cho gia đình. Mỗi khi bị đàn bà bỏ rơi, ông sẽ ở nhà mắng chửi phụ nữ ngày nay ham phú phụ bần.
So với phụ nữ, Chương Hiểu càng khao khát "mẹ" hơn.
Cha Chương có hình thức giáo dục con cái vô cùng thô bạo, nếu con thi trượt sẽ bị đánh đập nặng nề, nếu con đạt điểm cao thì bỏ qua.
Những khi bị đánh, cậu từng mơ ước có mẹ bên cạnh ôm chặt lấy cha, dịu dàng xoa dịu cảm xúc của ông. Khi ông không quan tâm đến cậu, cậu lại khao khát một người mẹ lắng nghe và chăm lo cho cuộc sống của mình.
Từ nhỏ đến lớn, thứ cậu không muốn trông thấy nhất là hình ảnh những người phụ nữ âu yếm ôm con, bởi chúng luôn khiến cậu ghen tị.
Đối với cậu, cơ thể mềm mại của phụ nữ không chỉ đại diện cho ham muốn tình dục, mà còn là sự ấm áp mà cậu hằng mong muốn.
Tính hướng là trời sinh, Chương Hiểu chưa từng nghi ngờ xu hướng tình dục của mình. Ngay từ đầu, Quân Lâm đã thu hút cậu bằng đôi giày cao gót màu đỏ.
Cậu và Sở Quân đã giao hẹn thứ bảy mỗi tuần sẽ đến nhà hắn tiếp nhận điều giáo. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu dành cả ngày để "học". Cậu không dám nghĩ tới việc mình sẽ quan hệ với Sở Quân, nếu thật sự làm đến bước đó, vậy cậu sẽ là thứ gì đây. Trò chơi cùng chơi với hắn chứa đầy sự nguy hiểm và thú vị, cậu như đứng trên một chiếc cân trong sương mù, hai bên trái phải lần lượt rơi xuống những quả tạ khiến cậu lắc lư.
Đích đến là tầng cao nhất của một chung cư cao cấp, Sở Quân đứng ở cửa đón cậu. Quần áo ngày hôm nay của hắn kích thích thị giác cậu, làm trong lòng cậu nảy sinh cảm giác sợ hãi. Hắn mặc một cái áo sơ mi màu đen cổ chữ V khoét sâu, quần da mỏng kết hợp với một đôi bốt cổ cao sáng bóng. Tóc đã được cắt lại thành tóc ngắn gọn gàng với phần tóc mái hơi dài. Bộ quần áo này của hắn rất thích hợp với một cây roi dài hoặc roi cưỡi ngựa, cả người tràn ngập hơi thở nam tính nguy hiểm, chỉ cần khí thế đó thôi đã đủ làm người khác choáng ngợp.
Chương Hiểu cao hơn Sở Quân một chút, thế nhưng lại bị khí thế của đối phương ép đến không thể nhìn thẳng.
"Bé cưng, đừng sợ. Nhiệm vụ buổi sáng của chúng ta chỉ là trò chuyện mà thôi." Sở Quân nhẹ giọng mời cậu vào nhà.
Chương Hiểu quỳ trên thảm, dựa vào chân hắn cùng nhau trò chuyện.
"Nếu em có điều gì thắc mắc có thể hỏi tôi. Trước khi xác định mối quan hệ, chúng ta cần phải hiểu nhau."
Sở Quân tỏ ra vẻ dịu dàng cực kì dễ nói chuyện, trái lại cậu là người không biết phải nói gì.
"Trước đây tôi chưa từng có chủ nhân... Có lẽ tôi sẽ làm không tốt."
Bình luận