Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: 6

Tôi không biết mình sẽ sa đọa đến nhường nào.

Giữa lúc làm việc, Chương Hiểu ngẩng đầu nhìn ra ngoài của sổ. Sắc trời ngày hôm nay không đẹp lắm, ngoài trời như nổi một tầng sương. Cậu thả chân phải đang gập xuống, sau đó lại không nhịn được gập chân trái. Dù có đổi cách kê chân như thế nào hay điều chỉnh tư thế ngồi ra sao thì cảm giác khó chịu kia vẫn không biến mất.

Có cảm giác vật thể lạ trong cơ thể.

Giữa trưa, một đồng nghiệp nữ đến gặp cậu trao đổi.

"Chương Hiểu... Tôi có việc muốn nhờ cậu. Có thể mời cậu ăn một bữa cơm không?"

Chương Hiểu ngỏ ý mình không muốn đi quá xa nên hai người hẹn nhau ở tiệm cà phê dưới lầu dùng bữa đơn giản.

Cậu đánh giá cô gái ngồi đối diện. Du Phương Diệp, lớn hơn cậu một tuổi, tinh thần làm việc tốt, ăn mặc rất thời trang, có dạng vẻ của một người phụ nữ tri thức thành thị. Nghe nói trong công ty có rất nhiều người theo đuổi nhưng đều bị cô từ chối.

Bình thường, cậu và cô ấy không hay gặp nhau nên cũng không tưởng bở đối phương có ý với mình. Sau khi ngồi xuống, cậu nói: "Nếu có gì cần, tôi sẽ cố gắng giúp chị trong khả năng của mình. Mọi người đều là đồng nghiệp, tiền cơm tôi tự trả được rồi, không thể để người nữ mời khách được."

Không ngờ Dư Phương Diệp lại bật cười, "Tôi mời cậu là muốn nhờ cậu giúp. Có điều, không cho đàn bà con gái mời khách, cậu quả nhiên là ngời theo chủ nghĩa đàn ông. Tiền lương của tôi cao hơn cậu, sao lại không thể để tôi mời?"

Chương Hiểu có chút lúng túng. Cậu rất ít tiếp xúc với nữ giới, từ nhỏ đã được giáo dục phải lịch thiệp với phái nữ nên giờ đã thành thói quen.

"Chị tìm tôi... Có việc gì à?"

Dư Phương Diệp nhíu mày, bộ dạng rất không vui, "Ba ngày nay ba mẹ tôi cứ giới thiệu tôi đi xem mắt, tôi phiền lắm rồi. Tôi muốn nhờ cậu giả làm bạn trai tôi."

"Chuyện này... Chắc là..." Không ngờ lại là yêu cầu này, cậu có chút hoang mang. Nếu là nửa tháng trước, nhận được lời đề nghị thì cậu chắc chắn sẽ đồng ý, nhưng hiện tại...

"Cậu yên tâm. Ba mẹ tôi đều ở ngoại thành, cậu chỉ cần chụp vài tấm hình với tôi là được. Tôi sẽ gửi cho họ xem, nói rằng tôi đã có bạn trai rồi, để họ đừng ép tôi đi xem mắt nữa."

"Vậy cũng được." Chỉ chụp hình mà thôi, có thể giúp thì cứ giúp vậy.

Dư Phương Diệp nắm tay cậu, cầm điện thoại chụp một tấm, sau đó hai tựa người vào nhau chụp một bức tự sướng khác.

Cô vừa lòng mỉm cười, liên tục cảm ơn cậu.

Đã lâu rồi Chương Hiểu không tiếp xúc với con gái nên cảm thấy hơi mất tự nhiên. Cậu hỏi cô tại sao lại không thích xem mắt.

Cô dứt khoát nói cho cậu biết rằng kết hôn và sinh con sẽ làm lỡ công việc của mình. Thứ mà cô yêu nhất là công việc.

Đối với một người phụ nữ có quan điểm đó, Chương Hiểu không biết nên kính nể hay tiếc nuối thay họ. Cậu cảm thấy phụ nữ ở độ tuổi đẹp nhất cần phải tìm một người đàn ông thay mình che gió chắn mưa, bản thân sẽ đỡ vất vả hơn phần nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...