Chap 5: 5
Một giờ của Siren tốn hai ngàn, Chương Hiểu cần thanh toán gấp đôi tức là bốn ngàn. Cậu vừa mới bắt đầu đi làm không bao lâu, cái giá này thật sự làm cậu nhói lòng.
Cậu không biết mình phải đi đến đâu để tìm một nữ S, để cậu thoát khỏi sự mê hoặc của Quân Lâm... Lợi dụng những cô gái khác theo hình thức đó dường như không tốt.
Chương Hiểu làm tài chính trong một công ty nhỏ, công việc bình thường, cuộc sống sinh hoạt cũng bình thường nốt. Mà thứ cậu thấy trên tài khoản của Quân Lâm lại là những tấm ảnh tinh tế, là phong cảnh nước ngoài mà cậu chưa từng thấy qua, là những bộ quần áo lộng lẫy, là người mẫu quyến rũ và là những bữa ăn thức uống linh đình. Nhìn lại, cuộc sống của cậu chỉ có công việc đơn điệu. Không ngờ vì khuynh hướng tình dục khác biệt này lại tạo điều kiện để cậu và hắn gặp nhau.
Không bằng giữ lại một kỉ niệm đẹp để chậm rãi thưởng thức, cậu vẫn muốn một cuộc sống bình thường hơn, cậu muốn chạy trốn.
Ngày đầu tiên, Chương Hiểu vẫn sinh hoạt như mọi ngày. Dậy sớm chạy bộ, sau đó ăn bữa sáng rồi chen chúc lên tàu điện ngầm đi làm. Xử lý các báo cáo khác nhau và giao tiếp với đồng nghiệp. Giữa trưa thì ăn cơm hộp bên ngoài, buổi chiều thì thu dọn tài liệu rồi đến Sở Thuế vụ một chuyến. Buổi tối đến phòng tập thể hình tập luyện rồi về nhà nấu một tô mì đơn giản cho bữa tối. Cậu không biết phải dùng thời gian trước khi ngủ để làm gì, lại không muốn lên mạng xem tin tức của Quân Lâm. Sau cùng, cậu lấy hai chai bia trong tủ lạnh ra, uống đến say khướt rồi bò lên giường ngủ. Trong mơ, cậu thấy Quân Lâm biến thành phụ nữ, hai người ôm hôn, đối phương còn vùi đầu cậu vào bầu ngực trắng nõn và mềm mại kia.
Qua hôm sau, Chương Hiểu ngẩn người khi làm việc, cũng may công việc không quá bận rộn nên không mắc phải sai lầm nghiêm trọng nào. Lúc tắm rửa, cậu phát hiện dấu vết mà Siren để lại trên người đã gần như biến mất. Cậu không khỏi nghĩ về Quân Lâm, nghĩ rằng hắn sẽ không tức giận khi không nhìn thấy chúng nữa. Tối đến, cậu lao đầu vào phòng tập thể hình đến khi kiệt sức với hi vọng rằng mình sẽ chìm vào giấc ngủ ngay khi về nhà. Thế nhưng, mọi thứ lại không như mong muốn, cậu mở to mắt đến bình minh.
Ngày thứ ba, cậu thức dậy với cái đầu đau như bị kim châm, lúc đánh răng còn liên tục nôn khan buộc cậu phải hủy buổi chạy bộ buổi sáng. Cậu vốn muốn nghỉ nhưng lại thấy chỉ vì lý do mất ngủ mà xin phép thì có chút vô trách nhiệm nên vẫn đi làm. Buổi trưa gần như không ăn được gì, buổi tối cậu cũng không tập thể hình, qua loa ăn chút gì đó rồi ngồi yên trong phòng.
Hết buổi tối hôm nay cậu và Quân Lâm sẽ không còn quan hệ gì nữa.
Cậu nhìn chằm chằm đôi cao gót đỏ trên bàn trà. Phải rồi, đôi giày này cũng phải vứt đi.
Cậu ôm nó vào lòng, siết chặt nơi con tim. Trong đầu đều là hình ảnh Quân Lâm với nhiều sắc thái khác nhau. Một Quân Lâm mặc âu phục phối với giày cao gót, một Quân Lâm với đôi môi đỏ mọng dưới lớp mặt nạ, một Quân Lâm tặng giày cho cậu và một Quân Lâm ôm cậu vào lòng.
Và cả... Một Quân Lâm lấy dương vật cương cứng của mình cọ xát khe mông cậu.
Cậu phát hiện bản thân vừa yêu vừa sợ Quân Lâm, yêu đặc điểm nữ tính trên người hắn, sợ bộ phận nam tính của hắn.
Bình luận