Chap 3: (Có chi tiết nữ S dạy dỗ thụ)
Ý thức Chương Hiểu dần dần quay lại, lắng nghe bên tai tiếng thở dốc vừa nặng nề vừa hỗn loạn của người đàn ông. Dáng vẻ động tình vừa nhìn đã thấy ngay, cả quần tây cũng không che được thứ đang gồ lên.
Hiển nhiên Quân Lâm cũng có dục vọng với cậu.
Chương Hiểu cảm thấy có chút xấu hổ.
Quân Lâm vén lại mấy sợi tóc cho gọn, sửa sang lại âu phục mà không thèm để ý đến tinh dịch của cậu dính bên trên. Sau cùng, hắn cởi giày cao gót ra, ném xuống sàn.
"Thấy cậu thích nó đến vậy, tôi tặng cậu."
"Vậy anh... Quay về như thế nào?"
"Tôi có mang theo giày khác. Bình thường tôi sẽ không mang cái này đi đường." Quân Lâm mỉm cười rồi mở cửa rời đi.
Chương Hiểu sững sờ nhìn đôi giày trên sàn một hồi, trong lòng có chút mất mác. Khi Quân Lâm hãy còn hiện diện nơi này chính là thiên đường, khi người đi rồi căn phòng tối tăm xếp đầy dụng cụ tra tấn này có chút đáng sợ. Lúc sức lực dần dần khôi phục, tay chân có lại cảm giác, cậu đứng dậy, dùng khăn ướt trong hộc tủ lau sạch cơ thể . Khi mặc quần áo cậu mới phát hiện quần lót đã thành miếng vải rách, không thể làm gì khác đành để trần mà mặc quần ngoài vào.
"Xin hỏi... Tiền phòng tính thế nào?"
"Ngài Sở là khách VIP của chúng tôi, ngài ấy đã trả tiền rồi." Nhân viên phục vụ trả lời.
Chương Hiểu có chút ngượng ngùng. Lúc cậu có bạn gái thì tiền phòng lẫn tiền cơm đều do cậu trả, không để nhà gái chi một đồng nào. Hiện tại, đổi thành cậu được hưởng đãi ngộ của "nhà gái".
"Hóa ra anh ấy họ Sở..." Cậu ngập ngừng nói.
Leo lên xe taxi, đại não và thân dưới như thể vẫn còn đọng lại cảm giác sau cao trào, chỗ bị đánh trên mông mơ hồ có chút đau, eo vừa chua xót vừa tê dại, giống như bị khoét rỗng. Cậu không thể không thừa nhận tối nay rất tuyệt. Cậu có hơi lo lắng về những ảnh chụp trong tay Quân Lâm, có điều khi cậu tháo bịt mắt thì hắn cũng không chụp bất cứ tấm hình nào có đầy đủ khuôn mặt cậu.
Nếu như Quân Lâm là nữ...
Nếu Quân Lâm là nữ, cậu nhất định sẽ toàn tâm toàn ý quỳ lạy dưới chân cô, dù bản thân chỉ là một trong số những nô lệ khác của cô cũng chấp nhận...
Thành phố vào đêm khuya vẫn sáng trưng đèn đuốc như cũ. Chương Hiểu trở về nhà trọ cho thuê một người, mở đèn, đặt túi giấy lên bàn. Trong túi giấy là đôi giày cao gót hàng hiệu màu đỏ, thứ đó đặt trong không gian mộc mạc và quạnh quẽ của phòng cậu không hợp chút nào.
Cậu quỳ dưới sàn, lấy giày ra, tiếp đó không nhịn được mà dán môi lên mặt giày, hôn từng nơi một. Cậu không biết tại sao tâm lý càng lúc càng khó chịu và cô đơn, đành phải dùng răng cắn nhẹ chất da màu đỏ đó.
Đã lâu rồi Quân Lâm không liên hệ với cậu, vì vậy cậu phải vắt hết óc để nghĩ ra lý do gửi tin.
"Tôi muốn trả lại tiền phòng cho anh... Ít nhất hãy để tôi trả một nửa, bằng không tôi sẽ thấy mình đang lợi dụng anh."
Bình luận