Chap 27: 27
"Em là.... Chương Hiểu? Không ngờ chú Chương lại có một người con trai xuất sắc thế này." Lý Đình Đình thấy người thì có hơi giật mình, thân thiện mỉm cười.
"Cảm ơn chị." Trái lại, Chương Hiểu không có tâm trạng tốt. Cậu tự biết bản thân mình lúc này tồi tệ đến mức nào, tinh thần lo lắng, cơ thể thiếu ngủ, toàn thân trên dưới đều có vết thương. Lúc bấy giờ, cậu chỉ đang kiên cường trước mặt người ngoài mà thôi, miễn cưỡng trò chuyện theo phản ứng bản năng.
"Sức khỏe chú Chương vẫn ổn chứ? Còn bị cao huyết áp nữa không?"
"... Cao huyết áp? Em cũng không rõ."
"Chú Chương không nói cho em biết à? Chú ấy vì huyết áp lên mà xây xẩm mặt mày, đứng trong hành lang loạng choạng. Chị thấy không ổn nên đưa chú đến bệnh viện khám. Chị cũng là y tá mà, nên mấy chuyện này chú ý hơn người khác."
"Em cảm ơn chị nhiều." Chương Hiểu biết ơn nói, "Cha em rất cứng đầu, sức khỏe có vấn đề cũng không nói cho em biết."
"Chắc chú ấy sợ ảnh hưởng đến công việc của em." Lý Đình Đình dịu dàng cười. Quả thật cô rất phù hợp với tiêu chuẩn phụ nữ hiền dịu tốt bụng của cha Chương. Cô cúi đầu, dáng vẻ có hơi xấu hổ, "Chị lớn hơn em năm tuổi, giờ cũng đã sắp ba mươi rồi... Chị biết mình không xứng với em."
"Chị đừng nói vậy, chị rất xuất sắc."
"Cảm ơn em... Chị lớn tuổi rồi nên có chút sốt ruột... Chị muốn hỏi em một câu. Chương Hiểu, em cảm thấy việc kết hôn thế nào?"
"Nếu có thể kết hôn với người mình yêu thì sẽ rất hạnh phúc."
"Chị cũng thấy phụ nữ nên sớm kết hôn. Hơn nữa chị cũng rất thích trẻ con, lúc ngồi trên ghế nhà trường còn đặc biệt chú trọng đến việc học chăm sóc trẻ. Chị từng làm việc ở khoa nhi một thời gian, tuy trẻ con bị bệnh rất khó dỗ nhưng cũng có những bé rất ngoan, chích xong còn có thể vừa khóc vừa nói cảm ơn. Lúc đó, chị đã nghĩ nếu tương lai con của mình cũng ngoan như thế thì tốt biết mấy... A, xin lỗi em. Chị nói hơi nhiều rồi."
"Không sao..." Chương Hiểu có hơi hoảng hốt. Đã từng, cậu cũng từng mơ ước về một gia đình ấm áp, có con có cái...
"Hầu hết mọi người đều ấp ủ giấc mơ đó, trước đây em cũng vậy..."
Lý Đình Đình có phần không hiểu, "Vậy hiện tại thì sao? Đối tượng kết hôn tiêu chuẩn của em là gì?"
"Hiện tại?" Chương Hiểu uể oải cúi thấp đầu, "Xin lỗi, tạm thời em không có ý định kết hôn."
"Không sao, không sao." Lý Đình Đình dường như đã hiểu lầm gì đó, "Chúng ta có thể tìm hiểu nhau trước. Em đi làm, chị có thể thay em chăm sóc chú Chương. Chị cũng ở lầu trên mà, rất tiện."
"Cảm ơn chị. Chị thật sự là đối tượng rất thích hợp để kết hôn, tương lai nhất định sẽ gặp được người phù hợp hơn em."
"Tại sao..." Người phụ nữ đối diện oan ức nhìn cậu.
Chương Hiểu có cảm giác cậu sắp chịu hết nổi rồi. Cậu muốn nói tất cả sự thật, muốn nói cậu yêu một người đàn ông. Chỉ cần một ánh mắt của người này cũng có thể làm cậu cương, một câu ra lệnh đã khiến tinh dịch cậu phun trào. Cậu thích quỳ dưới đất như một con chó dựa dẫm chủ nhân của mình...
Bình luận