Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 24: 24

Những ngón tay thon dài sơn màu xanh lam đậm lần theo chiều dài cà vạt, giúp Chương Hiểu thắt thành hình đẹp đẽ. Từ trên xuống dưới, từ âu phục đến cà vạt, tất cả đều là do Sở Quân chọn, trông vừa khiêm tốn vừa đơn giản. Khoảng cách giữa hai người vô cùng gần, cậu có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người hắn.

Ngón tay linh hoạt khéo léo định hình cà vạt, dựa theo trí nhớ mà hoàn thành.

"Được rồi, đi làm thôi." Hắn vỗ nhẹ lên áo sơ mi cậu.

"Cảm ơn chủ nhân." Hai người trao nhau một nụ hôn thoáng qua. Chương Hiểu ra đường trong tiết trời lạnh lẽo, thế nhưng cái lạnh trong không khí cũng không thể đóng băng nhiệt độ trên mặt cậu.

Hồi còn học đại học cậu cũng có quen bạn gái, nhưng những kinh nghiệm có được lúc ấy hiện tại đều không thể dùng được. Cậu biết quan hệ giữa nam và nữ có những khuôn mẫu nhất định, ví dụ như khi hẹn hò phải mời cô gái ấy ăn cơm xem phim, muốn tặng đồ phải tặng đồ trang điểm hoặc trang sức. Nếu tâm trạng của cô ấy không tốt phải nhường một bước chạy đi dỗ người ta. Lúc bấy giờ, những thứ này đều không thể áp dụng khiến một kẻ là nô lệ như cậu phải đối mặt với khủng hoảng vô cùng lớn. Cậu được Sở Quân chăm sóc, song lại không biết phải báo đáp hắn như thế nào.

Đây là lần đầu tiên cậu có chủ nhân, cũng là lần đầu có người yêu là nam. Nói không chừng, còn là lần đầu chân chính yêu thương một người.

Ngày mai Sở Quân phải đi công tác, tối hôm đó, hai người cùng nhau tắm rửa, chen chúc trong bồn tắm chật hẹp. Hắn tự tay giúp cậu cạo lông, một lần nữa đeo vào lồng chim.

Nơi yếu ớt lại bị lồng sắt vây nhốt đem đến cho cậu cảm giác sợ hãi của lúc trước. Làm tình với dương vật bị khóa chặt thật sự là một cực hình mà cậu vẫn còn in sâu trong trí nhớ.

"Em chỉ cần đeo nó ba ngày thôi, sau khi tôi đi công tác về sẽ cởi ra." Sở Quân nói xong bèn đưa cho cậu một cái bình nhỏ, "Bên trong có dung dịch bôi trơn, nếu thấy đau thì dùng. Có nó rồi sẽ không xảy ra chuyện như lần trước nữa."

"Vâng... Chủ nhân."

Lần trước, tháo lồng sắt ra đã một thời gian rồi mà cậu vẫn bị đau, lúc làm tình còn không thể cương. Thấy Sở Quân tỏ thái độ hòa hoãn, cậu cam tình tình nguyện đeo nó một lần nữa.

Lần đầu mang lồng chim đi làm thật sự rất xấu hổ, lúc qua cửa kiểm soát trên tàu điện ngầm còn sợ nó bị máy dò phát hiện. Khi đi vệ sinh cũng không dám đi ngoài mà phải vào buồng trong xả lũ, nếu có đau cũng chỉ dám lén lút thoa chút dầu bôi trơn. Còn lần này mang vào lại cho cậu cảm giác hoàn toàn mới, nếu khi trước là trừng phạt thì hiện tại chính là quản thúc. Trói buộc này cho cậu cảm giác an toàn.

Thời tiết dần lạnh, ngôi nhà không có Sở Quân càng thêm phần trống trải và lạnh lẽo. Sau khi tan làm, Chương Hiểu vác cơ thể rệu rã lên giường, tạm thời không muốn nhúc nhích. Cậu ngửi được mùi của chủ nhân thoang thoảng trong không khí, thứ mùi này làm cậu yên tâm. Giữa lúc híp mắt vì buồn ngủ, di động bất ngờ thông báo có tin nhắn.

Người gửi: Sở Quân

Nội dung: Đã gọi đồ ăn ngoài cho em, nhớ ăn cơm đúng giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...