Chap 23: 23
"Chào mừng em về nhà." Sở Quân ngồi dựa trên ghế sofa, mỉm cười đón Chương Hiểu.
Sau một ngày đi làm, về đến nhà có người chờ đợi quả nhiên là một cảm giác ấm áp có thể cuốn trôi mọi mệt mỏi. Cậu nhìn hắn, trong phút chốc chẳng thể dời mắt.
Mái tóc ngắn ngày nào nay đã dài ra được Sở Quân tạo kiểu bồng bềnh, sợi tóc xoăn rủ xuống bên cặp lông mày đậm màu càng tăng thêm phần quý phái.
Đây thật sự là lần đầu tiên Chương HIểu đánh giá cao vẻ đẹp mỹ miều của một người đàn ông đến thế. Sự tồn tại của Sở Quân đã phá bỏ khái niệm về giới tính. Với cậu, hắn như một chú khổng tước cao quý, mọi thứ thuộc về hắn đều chạm tới ngưỡng hoàn mỹ. Dù bây giờ mỗi ngày đều ở cạnh nhau, cậu vẫn như cũ bị vẻ ngoài của hắn hấp dẫn.
Vốn đã là một người đàn ông ưa nhìn, trong mắt người yêu thì sự ưa nhìn đó càng tăng thêm vài phần, thậm chí có thể so sánh với Tây Thi. Chương Hiểu đè nén nhịp tim nhảy nhót, để túi đi làm sang một bên rồi quỳ cạnh ghế, hèn mọn bày ra tư thế thấp kém hôn người trên.
Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, lòng như có một dòng nước ấm rót vào.
Sở Quân tắm xong chợt phát hiện bản thân đã quên lấy quần áo bèn gọi Chương Hiểu đi giúp.
Cậu mở tủ quần áo, giữa muôn vàn sắc vải rực rỡ đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng đi tìm chết. Sau cùng, cậu vẫn không thể chiến thắng dục vọng mà lấy bộ quần áo mình đã chọn đưa cho chủ nhân.
Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa bay hết, Sở Quân nhìn thứ cậu cầm trong tay, không khỏi chế nhạo.
"Ai cho em lá gan đó, hửm?"
"Chủ nhân nói lấy quần áo... Đây cũng là đồ trong tủ ngài mà." Chương Hiểu nghiêng đầu giả vờ vô tội. Cậu đúng là càng lúc càng to gan, chủ nhân dịu dàng một chút đã khiến cậu được sủng mà kiêu.
Sở Quân nhìn chằm chằm cậu vài giây rồi mới vươn tay nhận váy ngủ lụa màu đỏ mặc lên người. Tóc hắn vẫn còn tia nước, nhỏ xuống bề mặt vải tạo thành mấy vết sẫm màu. Váy ngủ mềm mại bao lấy da thịt trắng nõn ướt át, nửa dưới không một mảnh vải. Tuy rằng Chương Hiểu có lấy quần lót, thế nhưng hắn lại không chịu mặc.
Sở Quân ngồi dựa lưng, một chân gác lên ghế sofa, vải lụa rũ xuống giữa hai chân, thoạt nhìn uốn lượn như một dòng thác.
"Lại đây." Hắn ngoắc tay. Chương Hiểu như một con búp bê bị ếm bùa, mơ mơ hồ hồ bước tới.
Người quỳ xuống vùi đầu vào trong váy, bốn phía phủ kín một màu đỏ tươi, "hung khí giết người" ngoan ngoãn ngủ say giữa hai bắp đùi. Cậu mở miệng, từng chút ngậm thứ đó vào. Mùi sữa tắm quấn quanh chóp mũi, đầu lưỡi không chút bài xích vôi vàng liếm láp gậy thịt thô dài. Sau vài lần phun ra nuốt ra, thứ trong miệng cũng chậm rãi sống dậy, hung hãn lấp kín khoang miệng.
Cậu cố gắng nuốt sâu, đưa gậy thịt xuống thẳng cổ họng, dùng cơ họng bao bọc lấy nó nhằm dâng cho chủ nhân càng nhiều khoái cảm. Một khi đã hình thành thói quen khẩu giao, bản thân cậu cũng đã có thể tìm thấy niềm vui trong nó. Đó là làm tình, là chủ nhân đang sử dụng khoang miệng cậu, là miệng của cậu đem đến khoái cảm cho chủ nhân. Gậy thịt thô to ra ra vào vào, công thành đoạt đất xâm chiếm cơ thể. Đặc biệt là lúc này, tơ lụa màu đỏ trở thành một bức tường bao lấy cậu, vừa có điểm giống như khẩu giao dưới lớp chăn cho chủ nhân lần trước, vừa có điểm khác biệt. Tầm nhìn hoàn toàn bị sắc đỏ chiếm đóng, máu trong người cũng vì thế mà sôi trào. Cậu ra sức hầu hạ dương vật trong miệng, vật ngủ say bên dưới cũng dần căng cứng.
Bình luận