Chap 20: 20
Một lần nữa bước chân vào Abyss, thân phận đã khác xưa.
Chương Hiểu đeo bịt mắt, tứ chi chạm đất, bị dây xích kéo đi, dáng vẻ như một chú chó mù chỉ có thể tiến về phía trước dựa vào cách đánh hơi mùi của chủ nhân. Cậu không phải khách, mà là một chú chó được khách quý dẫn vào bữa tiệc.
"Phía trước có bậc cửa."
Trong bóng tối, âm thanh trầm thấp của Sở Quân truyền vào tai. Cậu vươn tay chạm vào bậc cửa không quá cao ở phía trước, cẩn thận bò qua. Tiếng người trò chuyện, ăn uống dần dần hiện ra. Nhận ra bản thân đã thật sự bước vào bữa tiệc, toàn thân cậu bỗng căng ra vì lo lắng.
Sợi xích bị giật một cái, tiếp đó là ngón tay hắn ấn xuống đầu cậu, hỏi: "Ai là chủ nhân của em."
"Ngài là chủ nhân của em." Chương Hiểu đáp, cậu hiểu ý hắn là gì. Cậu điều chỉnh nhịp thở, lập tức tập trung sự chú ý vào chủ nhân, chỉ một mình hắn. Sở Quân ngồi trên ghế, bên cạnh là cậu đeo vòng cổ quỳ dưới đất, người tựa vào chân hắn. Sau khi xác định được vị trí quen thuộc, rốt cuộc cậu cũng có thể yên tâm thả lỏng.
"Đây là lý do anh không tới Abyss mấy tháng nay? Nuôi nô lệ?" Một giọng nói xa lạ vang lên.
"Ừ." Hắn nói.
"Không bằng những nô lệ cũ của anh."
"Tôi thích."
Chương Hiểu vừa nghe được hai từ đó liền ngẩng đầu, khóe miệng dưới tấm bịt mắt đen khẽ cong lên. Đối phương có vẻ như không chịu nổi, dùng giọng điệu trêu chọc đùa: "Được! Rất tốt! Vậy tôi đây sẽ không làm bóng đèn, chúc anh chơi vui."
Cái đuôi chó ẩn trong lòng cậu đã quẫy điên cuồng vì vui rồi, có muốn kiềm cũng không kiềm được. Sở Quân dẫn cậu ra ngoài, nói thích cậu, chuyện này vui sướng đến mức nào chứ. Cậu ngoan ngoãn quỳ đó, nghe hắn trò chuyện với vài người, có một cảm giác thỏa mãn khó nói nên lời.
Bỗng, hắn đứng lên, kéo dây xích dẫn cậu ra khỏi khu vực trung tâm. Khi hai người dường như đến một hành lang trải thảm mềm nào đó thì hắn mới dừng lại, "Mở miệng." Nghe thế, cậu vội mở miệng, ngâm dây xích.
"Tôi đi gặp một người, một lát nữa sẽ quay về. Em nghe lời ở đây đợi tôi." Nói rồi, tiếng bước chân một lần nữa vang lên rồi mất hút.
Chương Hiểu cắn dây xích quỳ gối trong bóng tối, toàn tâm toàn ý đợi chủ nhân trở về. Đột nhiên, bịt mắt bị kéo lên. Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu, dưới ánh sáng chói mắt từ đèn chùm pha lê treo giữa hành lang, một cô gái xinh đẹp hiện ra. Là Siren. Hôm nay, cô mặc một bộ đồ da ôm sát người, đôi bốt cao gót màu đỏ tươi hợp với sắc đỏ trên đôi môi căng mọng càng tôn lên nét đẹp của cô.
"Nào nào, chẳng trách tôi lại thấy bóng người này cực kì quen mắt, hóa ra là người quen thật." Siren trêu.
Chương Hiểu tức giận nhìn cô. Bịt mắt là do chính tay Sở Quân đeo, lẽ ra cũng chỉ có Sở Quân mới được phép cởi nó xuống.
Siren khẽ nhíu mày, dường như đang không hài lòng với ánh mắt của cậu. Cô tiến lên một bước, một bên cao gót đỏ đạp lên đầu gối cậu.
Bình luận