Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 19: 19

Vết roi vẫn còn hằn dấu trên mông khiến Chương Hiểu gặp khó khăn trong việc đi lại. Giữa trưa, vì Sở Quân không có nhà nên cậu đã gọi thức ăn ngoài, lúc đồ ăn giao tới còn phải cắn răng mặc quần ra cửa lấy cơm. Cậu không thể ngồi, chỉ đành đứng cạnh bàn ăn xúc từng muỗng một. Dự định ban đầu vốn dĩ là sớm tìm công việc, nhưng với tình hình hiện tại e rằng phải đợi vết thương lành lại mới có thể bắt đầu.

Hơn nữa... Chương Hiểu cúi đầu nhìn đũng quần, bỗng chốc im lặng.

Dương vật đã bị khóa lại bằng một thứ trông như lồng chim kim loại, đó là thứ Sở Quân buộc cậu phải đeo trước khi rời nhà vào sáng nay. Hắn còn nói cậu phải nhanh chóng làm quen với món đồ kim loại này. Lời vừa dứt cậu đã nhận ra ẩn ý của hắn, e rằng cậu sẽ không thể tháo nó ra trong thời gian ngắn, không biết liệu bản thân có thể tập thành thói quen ra đường với món đồ chơi này không.

Cơm nước xong, cậu lại thành thật bò lên giường nằm sấp. Cậu đã khiêu khích quyền uy của Sở Quân, cũng nhận được hậu quả mà bản thân mong muốn. Cậu cần được quản thúc, cần được quan tâm. Hiện tại, cậu đã chuyển đến nhà hắn ở, có thể cùng chủ nhân sớm chiều ở chung tất nhiên là một chuyện hạnh phúc, song tâm lý cậu vẫn không yên, lo sợ một ngày nào đó bị ép phải dọn ra ngoài.

Sau khi vết thương lành, hai người cũng dần bắt đầu lại một ít trò chơi. Sở Quân mua một chiếc lồng chim đặt trong phòng điều giáo, kích thước đủ to để Chương Hiểu chui vào. Hai tay cậu bị trói sau lưng, dương vật lại bị khóa chặt, cả người co lại một khối nhỏ chui rút trong lồng.

Đối với việc bản thân bị giam cầm cậu cũng không cảm thấy khó chịu, nhưng khi hắn ra khỏi phòng thì cậu lại bất chợt căng thẳng.

"Chủ nhân... Sở Quân! Sở Quân!" Cậu không nhịn được kêu.

Sở Quân quay ngược về, hỏi cậu làm sao vậy. Cậu do dự đôi phút rồi dùng giọng điệu van xin nói: "Xin chủ nhân đừng rời xa em."

Hắn nghe thế cũng không đi nữa, cầm một quyển sách ngồi trên lồng bắt đầu đọc. Cậu rút trong lồng, nhìn chủ nhân ngồi ngay ngắn phía trên, lòng vừa thấy thoải mái vừa an toàn. Chỉ cần có chủ nhân ở bên cạnh, cậu sẽ không bị nhốt, trái lại còn được quản thúc, được bảo vệ.

Chương Hiểu vì đau mà tỉnh, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Dương vật bị khóa lại, không thể giải thoát. Cậu vội vàng đứng lên chạy nhà vệ sinh xả nước, tiếp đó xói nước lạnh mấy bận mới ép được cảm giác đau nhức khó chịu xuống. Cậu nghe lời Sở Quân khoác áo choàng ngủ, nửa dưới không mặc quần lót, bước vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

Hắn ngủ dậy khá trễ, khi rời giường thì đồ ăn đã nguội cả rồi, vậy mà hắn vẫn thản nhiên đút từng miếng vào miệng. Cậu nhìn hắn xúc muỗng, bờ môi đỏ hồng khép mở theo từng chuyển động của đối phương.

Hai người đã lâu rồi không hôn môi, thậm chí đã một thời gian rồi không quan hệ.

Phương thức điều giáo của Sở Quân đã thay đổi, xuống tay nặng hơn ngày trước rất nhiều, thế nhưng cậu vẫn không cảm thấy đủ. Cậu biết, đó là do trong lòng cậu trò chơi này đã bắt đầu biến chất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...