Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 16: 16

Mở mắt, thứ đầu tiên xuất hiện chính là một góc trần nhà.

Chương Hiểu cảm thấy cơ thể có hơi lạ, trong người như có dòng dung nham len lỏi khắp các bộ phận, thiêu đốt hai lá phổi thành dụng cụ thổi lửa, trong mũi và miệng đều là tro tàn đắng chát.

Một bàn tay cầm khăn lạnh chườm lên trán cậu. Chương Hiểu khó khăn xoay đầu, chiếu vào mắt là Sở Quân đang ngồi trong căn phòng tối, gương mặt đượm vẻ tiều tụy hiếm thấy.

"Khụ, khụ khụ."

Cốc nước được đặt trước miệng. Uống hết một cốc, cuối cùng cậu cũng lấy lại giọng nói của mình.

"Chủ nhân..."

"Tôi ở đây. Em đang sốt, ăn chút gì đã rồi uống thuốc." Sở Quân nâng cậu dậy rồi để người dựa vào đầu giường. Động tác vô cùng dịu dàng.

Đèn ngủ nhỏ được bật lên, phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong bóng tối.

Hắn bưng một chén cháo thịt nạc và trứng muối đã được bảo quản ở nhiệt độ thích hợp, cầm thìa đút từng muỗng cháo cho cậu. Trong trí nhớ của mình, cậu chưa bao giờ được người khác đút ăn. Cậu được thương mà lo, nuốt từng ngụm cháo một.

"... Em có biết phải chăm sóc người bệnh thế nào không?" Bỗng, Sở Quân lên tiếng hỏi.

"Dạ?"

"Đổi khăn lạnh với ăn mấy thứ dễ tiêu đều là cái tôi tra được trên mạng. Em còn cần tôi làm gì không?"

Hóa ra từ đó đến nay hắn chưa từng chăm sóc người bệnh... Cháo thịt nạc và trứng muối ủ ấm dạ dày Chương Hiểu. Cậu dang tay, nói: "Còn cần cho người bệnh một cái ôm."

Mới vừa rồi bầu không khí hãy còn cứng ngắc, sau khi cậu dứt lời thì nụ cười cũng xuất hiện trên mặt hắn, bầu không khí dường như đã thay đổi.

Hai người ôm nhau, nhiệt độ cơ thể Chương Hiểu vẫn còn hơi cao, lúc bấy giờ được cơ thể lành lạnh của đối phương hòa lại làm cậu vô cùng thoải mái.

"Chủ nhân..." Cậu ôm siết hắn, "Thật sự xin lỗi... Chủ nhân, xin đừng bắt tôi rời đi."

Sở Quân vuốt tấm lưng đẫm mồ hôi của cậu, "Em gọi tôi là chủ nhân, vậy tức là cho phép tôi tổn thương em, kiểm soát cuộc sống của em?"

Chương Hiểu do dự hai giây rồi gật đầu.

"Vậy em từ chức đi." Hắn nói.

"Hình như tôi là một S thất bại."

"Ồ quao, lão Sở à, đây là lần đầu tôi nghe ông tự ngẫm lại bản thân đó. Nào, tới Abyss đi, để tôi khui bình rượu ăn mừng."

"Tôi không khống chế cảm xúc được nên làm em ấy bị thương."

"Này, trò chơi nguy hiểm khó tránh khỏi tai nạn xảy ra mà. Thế ông nghĩ tại sao tôi phải thuê một bác sĩ túc trực ở quán hả?"

"Cái tôi muốn hỏi là, một S thất bại còn có thể tiếp tục trò chơi không, thầy à."

"Chậc chậc, đừng có giả vờ đáng yêu rồi gọi tôi là ông già nhé. Thất bại là do quy luật mà tôi chỉ ông, nhưng mà có bao giờ ông tuân theo quy định đâu. Chỉ cần M của ông vẫn tình nguyện phối hợp thì ông muốn chơi sao chơi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...