Chap 13: 13
"Đợi lát nữa tôi đưa em đi làm."
Sở Quân đứng trong nắng sớm cài nút áo sơ mi. Hắn là kiểu người rất bám giường, nếu như không có việc gì sẽ lười biếng không chịu dậy mà nằm dài trên giường như mèo lớn. Vì vậy, khi nghe được những lời đó, Chương Hiểu không khỏi bất ngờ.
"Không cần đâu, tôi có thể đi tàu điện ngầm." Cậu vội vàng nói.
Một bàn tày duỗi đến, đặt trên mông cậu xoa nắn. "Chân đã mềm cả rồi, muốn chen chúc trên tàu thế nào đây?"
Lời vừa dứt cũng là lúc Sở Quân chuẩn bị xong, dẫn đầu ra cửa.
Sở Quân là loại người cực kì thích làm theo ý mình, lúc điều giáo cũng không thèm nương tay. Nếu là ngày thường, những khi nghe được mấy câu dễ nghe này của hắn thì Chương Hiểu sẽ mang ơn suốt nửa ngày trời, không ngờ hôm nay đối phương lại chở cậu đi làm.
Quả thật đêm qua chơi có hơi quá, đến bây giờ mà eo với chân vẫn còn hơi tê, chỗ khó có thể mở miệng giữa hai chân mơ hồ nhói đau. Thế là, cậu không thể làm gì khác ngoài nghe lời theo sát hắn, bước vào nhà xe dưới hầm.
Đến nơi, sau khi cho xe dừng lại, Sở Quân lập tức nghiêng người in một nụ hôn lên môi Chương Hiểu.
"Hôm nay tôi sẽ ở nhà. Vốn phải là chó chờ chủ nhân về nhà, giờ lại đảo thành tôi chờ em quay về. Cái này có phải lỗi của em hay không đây?.. Về sớm một chút."
Mãi đến tận lúc bước vào thang máy, Chương Hiểu vẫn còn cười khúc khích.
"Sao hôm nay trông cậu vui thế?" Một đồng nghiệp hỏi, đổi lại chỉ nhận được cái lắc đầu từ cậu.
Lúc trong phòng làm việc còn có đồng nghiệp khen hôm nay cậu đẹp trai hơn nhiều. Có lẽ, biểu cảm thay đổi thật sự có thể khiến một người biến chuyển theo. À, phải rồi... Sở Quân đã ném cái cà vạt mà hắn cho là trông thấp kém đi rồi, đưa cho cậu một cái mới.
Cậu muốn càng đổi càng tốt, dù chỉ là một chú chó không đáng giá thì cũng không thể để hắn mất mặt.
Chương Hiểu ưỡn thẳng người, bắt đầu một ngày làm việc.
Tối đến, Sở Quân ngồi trên sofa cầm một đống đồ vật không biết đang nhìn gì. Quỳ bên cạnh là Chương Hiểu – toàn thân trần trụi chỉ đeo mỗi một cái vòng cổ.
"Chủ nhân, ngài đang nhìn gì vậy?"
Hắn vỗ vỗ vị trí bên người, ra hiệu cho cậu ngồi xuống. Cậu nhìn thứ trong tay hắn, ngay lập tức mặt nóng đến mức muốn cháy.
Một xấp hình xếp chồng lên nhau, người trong hình đều là cậu.
Những tấm đầu là lần điều giáo đầu tiên ở Abyss. Cậu đeo miếng bịt mắt, bị đôi giày cao gót màu đỏ giẫm dưới chân, nhục nhã, xấu hổ. Cậu như một con thú đang hoảng sợ, bị vòng xoáy dục vọng xiềng xích, không thể giãy dụa.
Khi lỗ nhỏ vẫn chưa bị khai phá, miệng huyệt vừa ngậm trứng rung mà Sở Quân nhét vào vừa đi làm, về đến nhà cầu xin hắn lấy nó ra. Trong hình, là cậu với chiếc quần xốc xếch và trứng rung được hắn kẹp trong tay. Cậu nhớ, đó là lần đầu tiên bản thân cao trào bằng tuyến tiền liệt.
Bình luận