Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 11

Sở Quân cầm trên tay một lọ nước hoa. Lọ nước làm từ thủy tinh có hình dạng kì lạ, vừa nhìn đã biết là hàng đắt tiền, chất lỏng màu hồng nhạt chảy trong đó như dòng chất mà viên đá quý nóng chảy tạo thành.

"Xịt cái này lên người rồi đi làm." Hắn ra lệnh.

Khi làn sương phun ra từ miệng lọ, Chương Hiểu ngửi thấy hương thơm ngào ngạt của hoa tường vi, "Đây là... Nước hoa dành cho nữ?" Cậu nhíu mày, nghi ngờ nhìn hắn.

"Ừ. Có phải rất dễ chịu không? Tôi nghĩ nó rất thích hợp với em." Sở Quân lạnh nhạt nói.

"Chủ nhân, tôi, tôi không thể đi làm thế này được..." Chương Hiểu lo lắng. Thực ra mùi của nước hoa rất dịu, là cậu phản ứng quá mức, cảm thấy cả người thấm đẫm mùi hương ngòn ngọt đó.

Sở Quân kéo người lại, hôn xuống cánh môi chàng trai trẻ. Ngực của hai người đàn ông dán sát vào nhau, không thể tách rời. Nụ hôn triền miên kết thúc, đôi môi cậu đã bị hôn đến ửng đỏ.

"Bây giờ, trên người tôi cũng có mùi nước hoa." Hắn cười, "Em thấy nó có hợp với tôi không?"

"Hợp..." Tất cả những thứ tốt đẹp đều thích hợp với Sở Quân.

"Nếu hợp với tôi, tại sao em không thể dùng?"

"Tôi..."

Họ ôm nhau, cùng san sẻ thứ mùi hương ngọt ngào. Chương Hiểu khẽ rùng mình, dựa vào vai hắn.

"Đây không phải nước hoa nữ mà là nước hoa "của tôi". Là dấu ấn tôi dành cho em. Vì lỗ nhỏ của em vẫn còn sưng nên tôi không thể dùng trứng rung hay gậy mát xa. Em nói xem, có phải tôi là một chủ nhân rất dịu dàng không?"

Nghe giọng nói của Sở Quân, kết hợp với mùi nước hoa thơm ngọt, mọi đau đớn trong cơ thể như hóa thành sương giá.

Thời gian không còn sớm, Chương Hiểu vội vã đi làm. Cậu có cảm giác, người đi đường và đám đông chen chúc trên tàu điện ngầm dường như đều ngửi thấy mùi hương trên người cậu, trong bóng tối có vô số ánh mắt đang âm thầm nhìn cậu, nhìn chăm chú tên đàn ông toát ra thứ mùi kì lạ.

Lúc lên tàu điện ngầm, cậu cố ý đứng gần một cô gái, để mọi người nghĩ rằng mùi hương đó thuộc về đối phương. Cô gái ấy đó như ngửi thấy mùi gì đó, khịt mũi, quay đầu nhìn lướt một vòng rồi cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.

Cuối cùng cũng đến tòa nhà văn phòng, vừa vào thang máy, cậu đã nghe tiếng giày cao gót giẫm mạnh xuống đất. Dư Phương Diệp vội vàng bước vào.

Cô mỉm cười xin lỗi rồi ấn nút thang máy. Hôm nay, có vẻ như cô cực kì phờ phạc, không tràn đầy sức sống như mọi hôm.

"Chương Hiểu... Buổi trưa cùng tôi ăn cơm nhé... Xin lỗi, tôi có việc muốn nhờ cậu."

Chương Hiểu không đành lòng từ chối một Dư Phương Diệp bỗng trở nên yếu đuối nên đồng ý.

Không gian lặng im vài giây, chợt, cô nói: "Cậu có cảm thấy... Hôm nay thang máy có mùi thơm thoang thoảng không?"

Cậu lo lắng đáp: "Ừm... Có lẽ là nước xịt phòng đó."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...