Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: 1

Quân Lâm là một tài khoản nhiếp ảnh, bình thường hay đăng đủ thứ ảnh chụp, từ đồ ăn, con người đến các loại phong cảnh khác nhau. Dù là chụp đề tài gì thì tất cả đều có phong cách cá nhân của một blogger vô cùng mãnh liệt. Loại phong cách đặc sắc đó khó có thể hình dung bằng từ ngữ. Dường như toàn bộ linh hồn của sự vật đều bị ống kính hút sạch, thứ còn đọng lại là bản chất chân chính. Đồ ăn chụp như ảnh trưng bày châu báu, ảnh người như tượng đá cẩm thạch đắp nặn tinh xảo, phong cảnh như bức tranh sơn dầu lồng trong khung kính.

Quân Lâm tựa như một kẻ vô cảm nhìn ngắm thế giới này, nhưng nếu như không yêu, vậy tại sao có thể biểu hiện những thứ đó đẹp đẽ đến thế?

Nguyên nhân Chương Hiểu để ý đến tài khoản của người này chính là do tấm ảnh một người đàn ông trần truồng.

Người đàn ấy bị sợi dây đen trói hai tay ra sau lưng, lẳng lặng quỳ gối trong một căn phòng mang phong cách baroque. Ánh nắng mặt trời phủ từng tia sáng chói lòa, phản sáng khiến một nửa tấm lưng trần truồng của người ấy và vật dụng trong nhà nhuộm màu đen đậm. Người ấy và căn phòng hòa làm một. Như một vật dụng trang trí lộng lẫy.

Vì một sự xúc động không thể nói thành lời nào đó, Chương Hiểu đã lưu bức ảnh đó, đồng thời cũng chú ý đến tài khoản Quân Lâm này. Đáng tiếc thay, sau lần đó Quân Lâm cũng không đăng những tấm ảnh khác mang hàm nghĩa ám chỉ đó nữa.

Ngoài việc đăng ảnh bên ngoài, Quân Lâm rất hiếm khi nào đăng ảnh đời tư. Chương Hiểu suy đoán "cô" khoảng chừng ba mươi tuổi, là một người phụ nữ có cuộc sống tinh tế và khí chất cao quý. Cô là một nghệ sĩ có cuộc sống bình dị, hằng năm du lịch nước ngoài. Những ai muốn cô chụp ảnh đều phải xin bản thảo trước, sau đó cô sẽ cân nhắc chọn khách hàng như một nữ hoàng.

Một ngày nọ, Chương Hiểu không thể ngồi yên sau khi xem bài đăng mới nhất trên weibo của Quân Lâm.

"Mới mua." Trong hình là một đôi giày cao gót bằng da màu đỏ. Kĩ thuật chụp ảnh rất điêu luyện, họa tiết rõ ràng từng nét, điểm sáng lấp lánh như những viên đá quý.

Nước bọt bắt đầu tiết ra, thứ đó có sức hấp dẫn hơn bất kì ảnh chụp món ngon nào.

Lòng cậu ngứa ngáy đến khó nhịn, khao khát được xuyên qua màn ảnh lè lưỡi liếm láp đôi giày đó.

"Xin hỏi... Ngài có thu nô không?"

Chương Hiểu thật sự không nhịn được nữa, vội vàng gửi tin nhắn cho Quân Lâm.

Cậu thấp thỏm bất an đợi chờ suốt hai giờ, rốt cuộc cũng chờ được hồi âm.

"Tiêu chuẩn của tôi rất cao. Cậu cởi quần áo đứng trước gương chụp một tấm rồi gửi qua. Sau đó tôi sẽ quyết định có thu cậu hay không."

Quả nhiên, Quân Lâm là người có sở thích đó. Chương Hiểu nuốt nước bọt, có hơi hối hận khi việc tập thể hình mấy ngày nay đều qua quýt cho qua.

Cậu cởi quần áo đứng trước gương, đường nét cơ bắp hơi mờ nhạt, may là những gì cần có vẫn còn nguyên vẹn. Cậu cao một mét tám mươi hai, xương cốt cân đối, không chút mỡ thừa. Cậu chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn không chụp ảnh có mặt mình trong đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...