Chap 8: 8
17
Làm thế nào để từ bạn chịch thuận lợi chuyển thành chính cung?
Tao bắt đầu tặng quà cho Nguyên Thanh.
Nhưng từ sau lần làm tình không mấy vui vẻ đó, tao liên tục thất bại mấy lần mới nhận ra Nguyên Thanh đang trốn tránh tao. Thật ra cũng không hẳn, nói đúng hơn là bơ tao.
Không chỉ như vậy, ẻm còn đi uống cà phê với thằng khoá dưới kia, hai người họ ngồi cùng nhau, tao ngồi ở bàn đối diện bên cạnh. Nguyên Thanh rõ ràng nhìn thấy tao, nhưng lại như không thấy, ánh mắt lướt qua một cái là thôi.
Tao lại sắp điên rồi, mắt nhìn của Nguyên Thanh sao lúc nào cũng kém như vậy, trai đẹp vô cùng tận đang nhìn ẻm thì không cần, lại muốn đi tán gẫu với cái thằng không đứng đắn kia à?
Hơn nữa thằng đó còn lùn hơn ẻm, gầy tong teo, đeo cái kính quê chết mẹ, động một tí là ra vẻ lấy lòng Nguyên Thanh, thứ gay đáng ghét, buồn nôn.
Gia cảnh bình thường, thành tích tầm thường, ngoại hình nhiều nhất chỉ được coi là thanh tú, vì hợp tác trong câu lạc bộ nên ngày nào cũng bám lấy Nguyên Thanh gọi học trưởng. Từ lúc tao phát hiện nó nhắn tin cho Nguyên Thanh đã sớm điều tra thằng này từ gốc đến ngọn, kết luận đương nhiên là nó không đáng để lo.
Nó còn giả vờ không cẩn thận mà chạm vào tay Nguyên Thanh, đùa à, lúc tao mới bắt đầu chạm vào cưng cưng cũng đâu có hào phóng như vậy, thế này đã cho người ta sờ tay rồi?
Không nhịn nổi, tao đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt bọn họ, tao rất cao, cái bóng về cơ bản có thể bao trùm cả hai người họ.
Thằng khoá dưới run rẩy hỏi tao, có chuyện gì sao?
Tao thầm cười nhạo một tiếng, thằng nhát cáy.
Tao mở miệng: "Tao tìm Nguyên Thanh."
A, chất giọng trầm ấm hoàn hảo này của tao, đúng là quyến rũ nhũn chân.
Vừa mở miệng là có thể mê hoặc chết đĩ cưng!
Kết quả là thằng đeo kính mà "Ồ" một tiếng.
Ồ cái bép, bao nhiêu tuổi rồi còn giả vờ đáng yêu, có biết điều một chút mà cút nhanh lên không?
"Phiền cậu để tôi nói trước được không?"
Tao nén lửa giận, cố gắng hết sức lễ phép hỏi thằng đệ đeo kính, nhưng mắt lại chuyên chú nhìn Nguyên Thanh.
Nửa ngày không nhận được câu trả lời, tao mới khó chịu liếc khoá dưới một cái, thằng này vậy mà lại lắp bắp quay đầu đi dưới cái nhìn của tao.
Nhát gan như vậy cũng đòi theo đuổi Nguyên Thanh, có bệnh.
"Học trưởng?" Thằng kính bất lực nhìn về phía Nguyên Thanh.
Nguyên Thanh lại giống hệt như lần đầu tao thấy ẻm, đúng là đóa hoa lạnh lùng trên cao, ẻm cũng không nhìn tao, chỉ bình tĩnh nói với đeo kính: "Tiếp tục gọi món đi."
Trai đẹp 24k hoàn toàn bị bơ đẹp.
Tao đang định nổi điên bắt thằng đệ đeo kính cút xéo ngay cho tao, thì thấy Nguyên Thanh lạnh lùng liếc tao một cái.
Ẻm trừng tao là tao phải đi à, tao không cần mặt mũi sao?
Nhưng mà tao đúng là, khó chịu cắn răng tránh ra.
Tao rất buồn bực, có ý gì đây, vẫn còn giận tao à?
18
Dỗ thì chắc chắn phải dỗ cho đàng hoàng, vấn đề là dỗ người ta như thế nào thì tao làm gì có kinh nghiệm.
Mày nói tao đường đường là một trai đẹp sao phải hạ mình như vậy?
Tao phải phân tích kỹ cho mày nghe, tuy anh Dư Thành bây giờ có thể địt đĩ non Nguyên Thanh đến mức cả hai cái miệng trên dưới đều chảy nước, nhưng có một vấn đề rất nghiêm trọng mà chúng mày không nhận ra —— đó là thằng em tốt của tao nó không nghe lời tao, chỉ có thể cứng với Nguyên Thanh, mà Nguyên Thanh cũng không phải chỉ có tao là không được, tuy đúng là tao địt ẻm rất sướng, nhưng thật không loại trừ khả năng gu của ẻm rất kỳ lạ, bị đồ xấu xí quái dị đùa giỡn có thể còn kích thích hơn.
Nghĩ đến việc ẻm sẽ bị đồ xấu xí quái dị bắt nạt, nắm đấm của tao liền cứng lại, tao căn bản không thể chấp nhận được.
Ẻm cần tao.
Trong lòng tao lặp lại, là ẻm cần tao.
Chỉ là tao phải thể hiện tốt hơn một chút.
Nhận sai là gì, lấy lòng là gì?
Không hiểu thì đừng giả vờ, cái này gọi là bảo vệ hạnh phúc tình dục, hiểu chưa?
Làm thế nào để Nguyên Thanh không giận nữa đây?
Tao nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy chỉ có một cách.
19
Tao bắt cóc Nguyên Thanh đi.
Theo đúng nghĩa đen.
Thật ra tao chỉ bình tĩnh được chưa đầy ba giây, liền quay lại hiện trường, thuận theo nội tâm mà vác Nguyên Thanh đi mất.
Tao cướp ẻm đi, giống như sao Hỏa đâm vào Trái Đất, rồng ác cướp công chúa, hợp tình hợp lý như vậy đấy.
Thằng đeo kính định ngăn lại thì bị tao liếc cho một phát đứng hình, người xung quanh nhìn tao như thấy ma, tao thậm chí còn thấy có người lấy điện thoại ra gọi 110.
Toàn bộ quá trình hỗn loạn như một vở kịch câm đen trắng lố bịch, có chút buồn cười.
Nguyên Thanh bị tao nhét vào xe, mang về nhà.
Ẻm không ngạc nhiên, không nói lời nào, không từ chối.
Ẻm nhìn tao, thật giống như vầng trăng cao cao trên núi.
Tao nhìn ẻm chằm chằm, vô cùng dứt khoát lưu loát mà "gâu" một tiếng với ẻm.
"Nguyên Thanh trưởng quan, chó hoang Dư Thành đến trình diện tạ lỗi ngài."
A, bây giờ bây biết giá trị của trai đẹp 24k chưa?
Tư thế nhận sai cũng trông đẹp trai ngời ngợi oách xà lách như vậy.
Bình luận