Chap 13: 13
29
Chơi quá lửa, đến cả cổ tao cũng chi chít dấu hôn, xương quai xanh còn có một hai dấu răng rớm máu.
Khó lắm mới có đó.
Vòng bạn bè ngàn năm không cập nhật của tao đã đăng một tấm tự sướng đẹp trai trước gương, mặt mày phơi phới như gió xuân.
Áo thun đen rộng, dây chuyền layer, tao còn cố ý sửa kiểu tóc, chỉnh góc nhìn đẹp nhất, khuôn mặt tuấn tú đẹp trai đến lấp lánh, cố gắng làm cho cái dấu răng đó càng dễ thấy hơn.
Dư: Huân chương của đàn ông 🕶️
(kèm ảnh) (xòe đuôi) (đắc ý)
Tao bắt đầu lượn lờ trước mặt mọi người.
Đúng là có người thấy thật, gặp ai cũng được một tiếng chúc mừng, nghe mà lòng tao nở hoa, sướng rơn.
Nhưng thằng đệ của tao lại đéo nhìn ra, nó còn lo lắng hỏi: "Đại ca, anh bị cái gì cắn mà ác vậy, bôi thuốc chưa?"
Đéo có mắt nhìn, bôi thuốc cái gì, đại ca mày chỉ hận cái dấu răng này không thể dính hết đời trên người thôi.
Tao chỉ vào dấu răng khinh bỉ hỏi nó: "Mày biết đây là cái gì không?"
"Chẳng phải là vết thương sao?" Thằng đệ khó hiểu đáp lại tao, bị tao lườm cho một cái mới nghiêm túc suy nghĩ, rồi như có phúc chí tâm linh, kinh ngạc há hốc mồm: "...Cái này cái này cái này! Chẳng lẽ là chị dâu để lại??!"
Tao thỏa mãn gật đầu.
"Cắn ác vậy, chị dâu cũng dữ dằn phết nhỉ."
Thằng đệ còn nhỏ tuổi, căn bản không hiểu được niềm vui của tao, cau mày lẩm bẩm: "Cưới bà vợ như vậy, khác gì cưới một cọp mẹ về nhà, đại ca anh không cẩn thận lại biến thành thằng sợ vợ đó!"
"Mày hiểu cái búa, cái này gọi là tình thú!"
Lần này tao khó chịu rồi, tao dùng tay nắm lấy vai thằng đệ lắc qua lắc lại, còn mạnh miệng tuyên bố: "Mày mà biết vợ tao là ai, cũng sẽ ghen tị tao số tốt thôi!"
"Rồi rồi rồi rồi rồi! Dư ca anh buông tay ra đã, chóng mặt chóng mặt thật mà! Ê, Nguyên..."
Tao nghe thấy tên Nguyên Thanh liền buông tay, ẻm đứng ở sau lưng tụi tao, tao lập tức có chút chột dạ, thằng đệ còn lon ton chạy đi mách lẻo với ẻm, nói tao bị chị dâu mê hoặc đến không biết trời đâu đất đâu, giống như con công xòe đuôi suốt ngày khoe mẽ.
Tao ho nhẹ một tiếng để nhắc nhở.
Mày có hiểu chị dâu thật của mày đang đứng ngay trước mặt mày không hả.
Thằng đệ vẫn lải nhải, còn kể lại cuộc nói chuyện vừa rồi của tụi tao cho ẻm nghe.
Nguyên Thanh nhìn về phía tao, giọng điệu thanh đạm lặp lại: "Vợ? Cọp mẹ?"
Tao dứt khoát giơ tay đầu hàng: "Vợ là anh nói, còn cọp mẹ thì không phải nha, thằng nhóc này vu khống anh! Em đừng tin nó!"
Nguyên Thanh xoay người bỏ đi.
Tao phản ứng nhanh chóng đuổi theo, như con công xòe đuôi đi theo ẻm, định dắt ngón út của ẻm cũng bị ẻm đẩy ra, tao bám riết không tha hỏi: "Giận rồi hả?"
Bình luận