Chap 13: Chap 13: Đi ra ngoài cưỡi ngựa.
Lâm Túc thoải mái được một hồi, lúc sau lại bất mãn vì Giang Dực tốc độ ngậm vào chậm chạp, liền tự mình thúc mạnh vào trong miệng Giang Dực.
Bị Lâm Túc mạnh mẽ đâm chọc, Giang Dực khó chịu đến mức nước mặt không khống chế được rơi lã chã, nước bọt trào ra bên khóe miệng chảy xuống thành dòng.
"Ức...khụ khụ khụ..." Lâm Túc nâng Giang Dực lên đặt cậu ngồi yên trên người hắn, cẳng chân bị banh rộng sang hai bên, lưng dán trên ngực Lâm Túc, hắn cùng lúc rút cả hai cây gậy rung ra ngoài, dùng chén rượu để hứng nước trái cây chảy ra từ trong lỗ lồn, lỗ đít Giang Dực.
Đem hỗn hợp dịch dâm cùng nước trái cây trong ly đút cho Giang Dực đang mơ màng không tỉnh táo, nhìn Giang Dực dực ngoan ngoan nuốt xuống từng ngụm nhỏ, ý niệm xấu xa trong lòng hắn lại mạnh mẽ trỗi dậy, dương vật cũng hưởng ứng mà dựng thẳng lên, Lâm Túc không chút do dự trực tiếp cắm vào vào trong lỗ lồn ấm áp của Giang Dực, lại bắt đầu một lượt đâm chọc mới.
Một lần nữa bị ném vào bể dục, Giang Dực chỉ biết lắc mông nương theo động tác đâm chọc của Lâm Túc, cùng với rên rỉ dâm đãng xin tha, ngồi ở trong lòng Lâm Túc bị thọc vào rút ra như vũ bão Giang Dực lại một lần nữa đạt tới cao trào.
Đợi đến khi Lâm Túc dập được lửa, Giang Dực đã bị làm đến mức nửa tỉnh nửa mê, ý thức không rõ ràng chân tay cũng không còn sức lực.
Lâm Túc ôm người đi vào trong phòng tắm, để cậu dựa ngồi dựa vào thành bồn, lấy ống mềm cắm vào hai lỗ dâm của Giang Dực thụt rửa cho đến khi lấy hết được cả bã trái cây cùng với tinh dịch của hắn ra ngoài, lỗ lồn, lỗ đít đều được tẩy rửa sạch sẽ. Mệt mỏi quá độ Giang Dực chỉ có thể dựa vào thành bồn tắm thở phì phò khó nhọc, muốn kêu cũng kêu không thành tiếng.
Nhìn bộ dạng yếu đuối đang thương của Giang Dực, Lâm Túc vẫn không hề mủi lòng, không quên nhiệm vụ mở rộng hai cái lỗ, vẫn như cũ đem hai cái gậy mát xa vừa to vừa dài nhét vào lồn và đít của của Giang Dực lúc này đã mơ mơ màng màng sắp ngủ, lại kéo người ôm vào trong lồng ngực, Giang Dực cố tình làm nũng một chút, cọ cọ đầu trên ngực Lâm Túc nhưng cũng rất mau liền chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh dậy Lâm Túc chăm chú ngắm nhìn Giang Dực vẫn đang ngủ say bên cạnh hắn, người này mí mắt vẫn còn có chút sưng, trông chẳng khác nào một chú mèo trắng muốt ngoan ngoãn rúc ở trong lồng ngực hắn. Lâm Túc rút hai cái gậy mát xa ra khỏi lỗ dâm, cắm dương vật của chính mình vào lỗ lồn, mạnh mẽ thọc vào rút ra, dùng chính phương thức này để đánh thực nô lệ nhỏ bé của hắn.
"A...aa...ức...chủ nhân..." Giang Dực vừa mở mắt ra đã thấy chính mình đang bị Lâm Túc địt vào hùng hùng cũng hùa theo thít chặt lỗ lồn lại hùa theo từng nhịp thọc vào rút ra của hắn, chủ động mở miệng cùng Lâm Túc hôn môi nồng nhiệt.
"Chủ nhân...aaa...lớn quá...dương vật của chủ nhân....thật lớn..." Lâm Tục bị con mèo nhỏ ở trong lồng ngực ngoan ngoãn lấy lòng, nghiêm túc địt hắn một hồi lâu sau liền bắn toàn bộ tinh dịch vào tận tử cung của Giang Dực.
Bắn xong cũng không hề rút dương vật ra ngoài mà để nguyên như vậy chèn kín lỗ lồn, Lâm Túc lại ôm người phòng tắm, tắm rửa cho Giang Dực một lượt sạch sẽ từ trong ra ngoài rồi mới ôm cậu trở lại phòng ngủ.
Lâm Túc mặc lên người một bộ quần áo màu đen khá rộng rãi thoải mái, lại ném qua cho Giang Dực một bộ đồ màu xám.
"Mặc vào đi, hôm nay hai chúng ta đi ra ngoài."
Giang Dực ngoan ngoãn mặc vào một chiếc quần lót màu trắng che đậy thân thể rồi lại cẩn thận mặc lên người bộ đồ màu xám mà Lâm Túc đưa cho dưới tầm mắt nóng hừng hực như lửa đốt của hắn.
Lâm Túc lái xe đưa Giang Dực đến một thôn làng ở vùng ngoại ô, Lâm Túc nắm tay Giang Dực kéo cậu vào trường đua ngựa, "Chủ nhân, ngài sẽ cưỡi ngựa sao?"
"Không phải." Lâm Túc chọn một con ngựa tính tình thân thiện hiền hoà, bế Giang Dực đặt lên trên lưng ngựa, tự mình ôm lấy cậu, hai người ổn định được vị trí của mình, vừa thúc một cái ngựa liền phi như bay. Sự sợ hãi hiện rõ trên mặt Giang Dực, cậu ngồi nép sát trong ngực Lâm Túc gồng cứng thân mình, ho không dám ho, đến thở cũng không dám thở mạnh.
"Em sợ cái gì? Hả?"
"Chủ nhân...em...em không sợ ~"
"Có nói thật hay không? Còn dám nói dối bây giờ tôi liền lột quần địt em ở đây!"
"Chủ nhân...em sợ...huhu...em sợ nó chạy nửa đường liền hất em xuống dưới"
Lâm Túc nghĩ thầm: Nếu em nói dối thì lập tức địt em, còn nếu nói thật thì một lúc nữa mới địt em!
Lâm Túc bị Giang Dực làm cho phì cười, tiếp tục phi ngựa chạy thêm một quãng dài nữa rồi mới dừng lại, dắt ngựa đi lại buộc ở một thân cây gần đó, buộc xong liền bế Giang Dực xuống, đè cậu trên mặt cỏ.
"Chủ nhân...a..." Lúc này tay Lâm Túc đã mò được vào bên trong quần lót của Giang Dực, nhẹ nhàng xoa nắn "tiểu Giang Dực" đang nằm yên.
Bình luận