Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 100: C99

Lần này Tô Nhược ra ngoài chỉ dẫn theo một thị nữ và một thị vệ, mà Tống Yến chính là thị vệ đi cùng kia.

Tô phủ nằm ở trung tâm Linh Đô nhưng không hề có cửa sau, dù nàng cẩn thận đến mức nào cũng sẽ bị người ngoài phát hiện, vậy nên chỉ đơn giản đi từ cửa trước, mang theo hai người đến một tiệm son phấn.

Nàng không lén lút cũng không phô trương, tức thì khiến cho mấy kẻ theo dõi mất hứng thú, chỉ tùy tiện phái người đuổi theo.

Đi vào tiệm son phấn,  Tô Nhược cúi người chọn phấn má hồng, ngón tay thon dài xanh nhạt lướt qua từng hàng phấn hộp đẹp đẽ, sau đó dừng lại trước một hộp phấn màu hồng đào rất nhạt.

“Gói cái này lại.”

“Có ngay.”

Ông chủ cười híp mắt gói kỹ phấn cho Tô Nhược.

“Tô tiểu thư, ngài cầm cẩn thận.”

Tô Nhược nhận lấy gói đồ thì lập tức đưa cho Tống Yến, cứ như chuyện đương nhiên mà ra lệnh: “Cầm.”

Phấn má hồng bị nhét vào tay, đồng thời còn có một chiếc nhẫn nho nhỏ.

Rời khỏi tiệm son, Tô Nhược thấp giọng nói: “Trong nhẫn này có bản thảo mới của phụ thân đại nhân, người đã dặn là nó vô cùng quan trọng, phải để nó trên bàn trong thư phòng của ông chủ Khúc Du phường, không được sơ xuất, bằng không ngươi và ta đều không gánh nổi!”

Tống Yến cụp mắt: “Vâng.”

Sau đó Tô Nhược khôi phục âm thanh bình thường, phân phó tiếp: “Nghe nói cuối phố Vân Hương mới ra một loại điểm tâm mới, trùng hợp bổn tiểu thư muốn thử, ngươi đi xếp hàng mua một túi trở về.”

Tống Yến vâng lệnh, quay người rời đi tới phố Vân Hương mua điểm tâm cho Tô Nhược.

Tô Nhược thấy y rời đi, lại dặn thị nữ bên cạnh mình: “Ngươi đi mua khối vải vân mây về cho bổn tiểu thư, sinh nhật sắp tới, bổn tiểu thư cần may y phục mới rồi.”

Tới khi thị nữ cũng rời đi rồi Tô Nhược mới giả bộ cẩn thận nhìn xung quanh một chút, sau đó bước nhanh tới một tửu lâu, hỏi tiểu nhị: “Có phòng riêng không?”

“Có có có, khách quan ngài đi theo ta.” Tiểu nhị ân cần dẫn Tô Nhược lên lầu, đưa nàng tới một gian phòng được trang trí vô cùng thanh nhã.

“Khách quan có muốn ăn món gì không?”

“Mang bình rượu ngon, mấy món điểm tâm nhắm rượu, thêm một chén nước mơ.”

Tiểu nhị nhớ kỹ, thuận miệng hỏi: “Khách quan đang chờ bạn tới sao?”

Ai ngờ Tô Nhược lại trừng mắt: “Đừng hỏi chuyện không đâu!”

Tiểu nhị lúng túng cười, xuống lầu giúp Tô Nhược chuẩn bị đồ nhắm rượu.

Cảm nhận được tầm mắt lúc ẩn lúc hiện rơi trên người mình, Tô Nhược khẽ cong môi.

Ước chừng qua một canh giờ, Tô Nhược uống xong chén nước mơ trước mặt, thảnh thơi đi xuống lầu trở lại cửa Tô phủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...