Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 98: C97

"Ngươi nói gì?” Tam trưởng lão vỗ bàn đứng lên, trong giọng nói tràn ngập kinh ngạc, “Lời ngươi nói là thật? Tiểu thư đã nói vậy?”

Tống Yến cúi đầu: “Là thật.”

Gương mặt đầy nếp nhăn của Tam trưởng lão lộ ra vẻ trầm tư: “Tôn thượng chắc chắn sẽ không làm chuyện vô nghĩa, gã viết thoại bản để làm cái gì?”

Tam trưởng lão ở trong phòng vòng tới vòng lui, cau mày, gương mặt vì thế mà càng nhăn nheo dữ tợn, lão lẩm bẩm: “Rốt cục là vì sao? Chẳng lẽ gã muốn truyền bá tư tưởng tới tu sĩ thông qua thoại bản?”

Tống Yến vốn không muốn tham dự, nhưng Tam trưởng lão xoay vài vòng, dường như đột nhiên nhớ ra nơi này còn có một người nữa, chợt ngẩng đầu, đôi mắt trũng sâu nhìn y chằm chằm: “Ngươi nói, tôn thượng rốt cục muốn làm cái gì?”

Tống Yến chần chờ nói: “Trưởng lão, có lẽ tôn thượng chỉ là thích việc này?”

“Không thể.” Tam trưởng lão lập tức phủ nhận, “Trong lòng gã chỉ có quyền lực, ngay cả đạo lữ sinh con cho gã mà cũng có thể vứt bỏ như giày rách, sao có thể thích cái thứ vô bổ như thoại bản. Nhất định là có nguyên nhân khác!”

Thấy Tam trưởng lão kiên quyết như vậy, Tống Yến cũng không tiện nói gì nữa.

Tô Thừa mang tới Khúc Du phường nhiều bản thảo đến thế, nhiều ít cũng tới vài chục bài, dù đã từng bị ông chủ Khúc Du phường từ chối bản thảo vẫn tiếp tục viết, tiếp tục gửi bài. Hành động như vậy, nếu không phải thật sự yêu thích thì chẳng còn cách giải thích nào khác.

Nhìn Tống Yến ngập ngừng không nói ra được lí do, Tam trưởng lão buồn bực phất tay đuổi y ra ngoài: “Lui ra đi, ngươi cái gì cũng không hiểu.”

Cứ như vậy mà rời đi, Tống Yến đi một vòng trong Tô phủ, vẫn chưa phát hiện điểm đặc biệt nào, lại trở về trước đại điện, tiếp tục trông coi.

Thời điểm y quay lại, số người hầu mặc đồ xanh kia vẫn còn đang quỳ trên đất, có người lặng lẽ lấy tay đấm chân, biên độ rất nhỏ, nhưng vẫn không thoát được ánh mắt Tống Yến.

Ngay cả Tống Yến cũng có thể phát hiện, thì Tô Thừa khỏi phải nói.

Ngay lúc đó, cửa điện đóng chặt đột nhiên mở ra, thanh âm lạnh lùng của Tô Thừa từ trong điện truyền tới, mang theo khinh miệt của người ở trên cao nhìn xuống: “Đứng lên hết đi.”

Đám người hầu như được đại xá, dồn dập bò dậy, có người vì quỳ đã lâu, vừa đứng lên đã mềm chân ngã sấp xuống, người xung quanh không được lệnh nên không dám tới dìu, người hầu ngã sấp xuống chỉ có thể tự mình chật vật đứng lên.

Tất nhiên Tô Thừa sẽ không quản loại đau khổ vớ vẩn này, thần thức của gã quét bên ngoài điện một vòng, nhẹ nhàng lướt qua những người ngã sấp xuống kia: “Chuyện hôm nay chấm dứt ở đây, nếu lần sau còn tái phạm, bản tôn nghiêm trị không tha!”

Nhóm người hầu lộ ra vẻ cảm kích trên mặt, mau chóng khập khễnh bước đi, nhưng vẫn ngay ngắn trật tự mà lui ra, không dám làm loạn đội hình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...